9a1 Pro
Đăng ký thành viên

9a1 Pro

tổng hợp
 
Trang ChínhPortalCalendarTrợ giúpĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Top posters
admin
 
anhtungdepzai
 
mod_lata
 
Cloud
 
maihuongkute
 
bjlolj
 
kikixinhgai
 
123
 
anhtaiprohp98
 
dotkich_vn_9x
 
Latest topics
» Cho em hỏi tí
Mon Oct 07, 2013 10:40 pm by Bro.Vic | Dass

» LITERAL CoD MW3
Thu Jun 21, 2012 7:10 am by Cloud

» Ráp tiếng súng thành 1 bản nhạc (cực chất)
Fri Jun 15, 2012 7:18 pm by Cloud

» chu y;anh cua forum
Thu Jun 07, 2012 9:01 pm by anhtungdepzai

» Counter-Strike Online - Dead End, vs. Oberon
Fri Jun 01, 2012 3:14 pm by pekichpro_hp

» humin seraniotrong cso nst
Fri Jun 01, 2012 3:08 pm by pekichpro_hp

» cac vu khi va nhan vat trong cso nst beta2
Fri Jun 01, 2012 3:00 pm by pekichpro_hp

» anh cso nst cua tao an dut thang tong tung
Fri Jun 01, 2012 2:57 pm by pekichpro_hp

» Clip cover bài hát bằng... tiếng cười
Wed May 23, 2012 1:49 pm by choli

Affiliates
free forum

Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 562 người, vào ngày Tue May 01, 2012 7:54 pm

Share | 
 

 Cô nàng xui xẻo (6)

Go down 
Tác giảThông điệp
123
ma cấp 2
ma cấp 2


Post : 81
đồng : 322
Điểm thưởng : 0
Join date : 02/12/2011

05122011
Bài gửiCô nàng xui xẻo (6)

CHAPTER 04:

VÌ SAO MAI LẠC TRÊN THẢO NGUYÊN

LỜI THÌ THẦM CỦA ĐÓA HOA BÉ NHỎ:
Nếu có thể,
Tôi mơ ước mình sẽ có một chuyến du lịch kì thú,
Đi đến khắp nơi trên thế giới này
Có thể là sa mạc ngàn dặm, hay là biển cả
Mênh mông tung bọt trắng.

Chúa đáp: ta đã nghe được lời cầu nguyện của con
Thế là, tôi đã có một kih nghiệm xương máu nhớ đời
Khi tôi bị mấy bà bạn thân của mình truy đuổi
i qua đi lại… Đi qua đi lại…
Tôi nóng ruột cứ như con kiến đang co quắp ở trên nồi lửa, cứ đi đi lại lại trước của phòng mình suốt cả buổi. Chỉ cần nghĩ đến ba từ An Vũ Phong là tôi lại tưởng tượng ra một tên Ma Vương da xanh nanh vàng, tay cầm “bồ cào sắt” xỉa túi bụi về phía tôi. Ối! Phật tổ ơi! Gì mà kinh dị vậy! Tôi… lẽ nào tôi lại phải bước vào trong căn phòng kí túc, phải cham chán với tên Đại Ma Đầu An Vũ Phong đó sao? Nhưng mà nếu không về đó, tôi còn biết đi đâu đây.
Hu hu hu… Thế giới to lớn như vậy, lẽ nào không có chỗ cho Thái Linh này dung thân sao? Ôi chúa ơi, cầu xin người hãy thương xót đứa con đáng thương này! Tôi cắn chặt ngón tay, đau khổ nhìn lối hành lang hun hút, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng như lũ tràn về.
Thôi…ta đành phải liều một phen vậy…
Dù sao thì Thái Linh từ nhỏ đã như thế rồi, chuyện tốt lành chẳng bao giờ rơi trúng đầu tôi cả…
Tôi ngao ngán thở dài, xốc lại cái ba lô trên lưng, uể oải lấy chùm chìa khóa ra.
Ủa? Sao kì vậy ta? Bộ khóa của phòng bị hư rồi hay sao? Sao không mở được thế này?
Tôi chớp chớp mắt, bán tín bán nghi, rút chìa khóa ra rồi ngán ngẩm đứng nhìn căn phòng đóng kín mít.
- Thái Lăng, đừng có bảo là cậu không cố ý nhé!
Đột nhiên câu nói của An Vũ Phong ở sân bóng rổ hiện lên trong đầu tôi, tôi rùng mình 1 cái.
Híc híc… Phải rồi, điệu bộ của hắn lúc đó “chim cú” tôi lắm… Chắc chắn là do hắn ta làm khó tôi đây mà!
Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!
- An Vũ Phong! Cậu có trong đó không? – tôi dí sát tai vào cánh của rồi nhẹ nhàng gõ cửa.
- Không có!
Ồ hô hô! Quả nhiên tên đó đang ở bên trong.
- An Vũ Phong, cậu mở cửa giùm tôi được không? – Tôi lấy kết can đảm của mình lên tiếng đề nghị.
Yên ắng… yên ắng…
An Vũ Phong không trả lời. Một lúc sau trong phòng vọng ra 1 giọng nói uể oải.
- Bộ cậu không có chìa khóa hả?
- Có! Nhưng mà… nhưng mà không mở được…
Két…két…
Tôi vẫn chưa nói dứt lời, cánh cửa đột nhiên được hé ra. An Vũ Phong thò khuôn mặt giữa khe hở cửa, cười rất ma quái.
- Không mở được cửa là chuyện của cậu chứ! Nhưng xem ra số cậu còn may mắn chán, cửa sổ vẫn chưa đóng đâu, nhưng sau 20 phút nữa thì tôi không dám chắc. Bắt đầu tính thời gian…
-Hở? Cái gì? An Vũ Phong! Khoan đã!
Ầm!
Tôi định nhảy qua lí sự với tên đại ma đầu đó thì hắn ta đã đóng sầm cửa lại, khiến cho đầu tôi va cái đốp vào cửa chả khác gì quả bóng tennis người ta quăng vô tường.
Thằng cha này thật quá đáng!
Tôi tức giận trợn trừng mắt nhìn cánh cửa, xoa xoa cái trán vừa “hôn” cửa của mình, nước mắt nước mũi cứ giàn giụa.
Hừ! Trên đời này sao lại có thằng cha ác độc đến thế nhỉ? Nhưng mà mi đã lầm to rồi, Thái Linh này không phải là người dễ bỏ cuộc đâu! Hố hố hố… leo cửa sổ hử? Chuyện muỗi… Hừ! Ta đây mà trổ tài thì mi có mà lé mắt!
Nghĩ đoạn, tôi lau sạch nước mắt nước mũi lem nhem trên mặt, tức giận đứng bật dậy, đi xuống dưới lầu, vòng ra phía sau, ngước đầu nhìn!
Ặc ặc… sao mà cao thế… Căn phòng của tôi cao hơn so với tôi tưởng tượng thế?
Tôi cúi đầu xuống, do dự nhìn hai cánh tay gầy đét, tong teo như cái tăm tre của mình…
Chắc là… mình chẳng leo lên nổi mất
- Hề lố!!!
Hử… giọng nói này là…
Tôi mím chặt môi nghển cổ nhìn.
- An Vũ Phong!
- Phư phư phư – An Vũ Phong tựa vào cửa sổ, ngoái đầu ra nhìn tôi cười khoái trá như bắt được vàng – Còn do dự gì nữa? Đừng bảo là tôi không cảnh báo trước nhé, cậu chỉ còn 15 phút để leo thôi!
- Tôi… tôi…- Tôi bối rối nhìn xung quanh, ráng tìm ra một lối để trèo lên.
- Này, nhìn bên trái kìa, có 1 đường ống nước đấy. Tôi khuyên ông bạn nên leo theo đường ống nước đó!
Ống nước? Tôi liếc nhìn qua bên trái, cái ống nước nhỏ lại còn dơ như thế, thật là có thể leo lên được theo đường đó sao?
Tôi nghi ngờ ngước đầu nhìn lên thoe đường ống nước.
Ôi ôi… Dù sao thì cũng chẳng còn cách nào khác nữa rồi, cứ thử xem sao vậy…
Tôi áp mình vào ống nước như con thằn lằn, tay với tới cái khấc đầu tiên của nó, móc chặt vào, rồi nhảy lên.
Phù… xong bước đầu tiên. Chuẩn bị bước tiếp theo…
- Oái!
Phịch!
Đúng lúc tôi vừa mới bỏ 1 tay ra để tìm điểm tựa tiếp theo thì chân tôi bị mất thăng bằng, cả người té từ trên thân ống nước xuống đất, đau điếng.
- Ui! Đau quá…! – Tôi xoa xoa cái mông tưởng như đã nát như tương của mình, nước mắt lưng chừng.
- Đúng là vô dụng! Đàn ông con trai mà yếu như sên, đến ống nước cũng không biết đường leo lên! Ngủ ở hành lang cũng đáng đời! – An Vũ Phong dựa lưng vào vách cửa sổ, nhìn tôi nhếch mép cười châm chọc.
Hừ hừ hừ… Thằng cha đáng ghét này…
Tôi bực mình, mắt tóe lửa căm hận nhìn An Vũ Phong, trong người đột nhiên xuất hiện một sức mạnh phi thường, giúp tôi đứng phắt dậy, nhảy lên ống nước thêm một lần nữa.
Phịch!
Lần này còn tệ hơn. Tôi vừa mới leo lên được 1 nửa thì chân bị trượt, lại bị té xuống đất như ban nãy.
- Ối chà, thôi đi, Thái Lăng, cũng chỉ còn 5 phút thôi, tôi nghĩ ông bạn từ bỏ chuyện leo cửa sổ đi là vừa!
Hừ!
Tôi lấy tay bịt chặt tai lại, xem như tên An Vũ Phong không hề có mặt ở trên đời này. Lần thứ ba tôi lại đi đến trước đường ống nước, hít một hơi thật sâu, ngước đầu nhìn lên cửa sổ phòng, răng nghiến chặt lại, lòng hạ quyết tâm…
Lần này… tôi nhất định phải thành công!
Tôi leo leo leo! Tôi trèo trèo trèo!
Hô hô! Mình cũng nhà nghề gớm nhỉ! Sắp đến nơi rồi! Tôi níu chặt lấy một khấc nhô ra trên đường ống nước, ngước nhìn cái cửa sổ chỉ còn cách tôi không đến nửa mét nữa, lòng tràn ngập khí xuân. Tôi hít sâu 1 cái. Ok con gà đen! Thắng thua chỉ còn nốt lần này nữa thôi!
Một, hai , ba… Hấp!
Tôi bất ngờ thả tay nhảy qua nắm lấy bệ thềm cửa sổ!
Lủng lằng… lủng lẳng…
Tôi cúi đầu nhìn đôi chân đung đưa như đồng hồ quả lắc của mình, mồ hôi mồ kê trên trán nhễ nhại.
Nguy hiểm quá! Lỡ như ban nãy không nắm kịp bệ thềm cửa sổ là tôi rơi tan xác. May quá, xem như tôi đã leo đến nơi! Hơ hơ hơ…
Nghĩ vậy, tôi chuẩn bị dùng hết phần sức lực còi cõm còn lại của mình để nhảy vào bên trong cửa sổ. Đột nhiên tôi có cảm giác như đang có vật gì đè vào tay mình!
- An…An Vũ Phong! – Tôi hốt hoảng nhìn tên An Vũ Phong đang ngồi trên bệ cửa sổ, mồ hôi tuôn ra như thác lũ – An Vũ Phong … cậu… cậu định làm gì?
- Hơ hơ… cậu đoán thử xem? – An Vũ Phong nhìn thấy mặt tôi trắng bệch ra, bèn hạ giọng xuống nhỏ nhẹ.
- Tôi thấy leo ống nước chính là 1 cách rèn luyện sức khỏe rất hữu hiệu! Tôi thấy ông bạn sức khỏe kém quá hay là leo thêm 1 lần nữa đi, xem như là luyện tập thể thao vậy!
- Không…không cần! – Nhìn thấy tay của An Vũ Phong ngày càng tiến lại gần ngón tay của tôi, tôi sợ đến mức hét lên.
- Không sao đâu! Đây chỉ là lầu hai thôi mà, nếu té xuống cùng lắm chỉ nằm trong bệnh viện nửa tháng thôi, nhằm nhò gì!
- Cái gì? Nằm nửa tháng trong bệnh viện? – chỉ mới nghĩ tới đống thuốc chất cao hơn núi đó, tôi sợ đến mức khóc rống lên.
- Chỉ chọc tý thôi mà ông bạn đã khóc thút thít rồi? Ông bạn có phải là con trai không đấy? – An Vũ Phong nhìn tôi thở dài, dùng một tay kéo tôi thẳng vào bên trong phòng.
Roẹt!
Cái tiếng gì nghe lạ quá, theo ánh mắt An Vũ Phong tôi nhìn xuống bên dưới người mình. Ôi trời ơi! Khi tôi được cậu ta kéo vào thì đồng phục bị rách, lộ ra cái dây áo bên trong!
- Này, Thái Lăng cậu…
Bốp!
An Vũ Phong đang ngồi bên cạnh tôi, định nói điều gì đó thì bị tôi tát cho 1 cái nổ đom đóm mắt.
An Vũ Phong ôm lấy khuôn mặt đang còn in đỏ dấu tay của tôi, nhìn tôi trừng trừng.
- Cậu…cậu đám tát tôi?
Tôi hoảng sợ nhìn cậu ta, bỏ chạy thục mạng ra khỏi căn phòng mà ban nãy tôi è cả cổ ra mới leo vào được.
Hồng hộc, hồng hộc!
Bị An Vũ Phong nhìn bằng ánh mắt khó hiểu, lại còn bị hắn xem như đứa quái nhân, tôi bỏ chạy một mạch về nhà mình. Tôi run rẩy lấy chùm chìa khóa ra, nhưng vẫn không thể nào đút vào đúng lỗ. Chuyện vừa mới xảy ra cứ quay cuồng hiện đi hiện lại trong tâm trí tôi.
Có phải An Vũ Phong đã biết tôi là con gái rồi không?
Vậy thì tôi phải làm sao đây? Hu hu… Mẹ tôi có khi nào bị ngồi nhà đá vì tội lừa đảo không?
- Cúc cu! Nhóc con! Cuối cùng bà cũng chịu xuất hiện!- Một giọng nói thân thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
- Thượng Hội? – Giọng của nhỏ không thể nào nhầm đi đâu được.
Tôi quay đầu nhìn thấy Thượng Hội và Ngọc Dĩnh đang chống nạnh nhìn tôi. Trời đất, hai bà bạn của tôi làm gì mà 1 đứa mặc đồ đen, một đứa mặc đồ trắng, giống hệt như phim trưởng “ Hắc Bạch song kiếm” chiếu trên ti vi vậy. Tôi dự cảm chẳng lành…
- Bà có biết tụi tôi đã ngồi đợi ở nhà bà bao nhiêu ngày rồi không?
Hu hu hu… làm gì mà “ chằn lửa vậy” xem ra nhỏ này đang tức hầm hầm.
- Bà vô tình thiệt đó! Sao khi không lại chuyển trường? Chắc lại đánh bài chuồn đi đâu đó để ngắm trộm mấy anh đẹp giai chứ gì! Khai ngay! Bà đã đi đâu? Dám dấu tụi tôi đi ăn mảnh hả? – Giọng nhỏ Ngọc Dĩnh nghe rè rè cứ như Bạch cốt tinh hiện hình.
- Tôi…
- Mau báo cáo ngay, không bà biết tay tôi! Mà đợi đã…- Bà bạn Thượng Hội đang hét lanh lảnh như chum sành vỡ để “ đàn áp” tôi, bỗng nhiên dừng lại nhìn chòng chọc tôi rồi lập tức la tướng lên như đê sắp vỡ:
- Bộ đồng phục trên người bà là thế nào hả? Sao lại là trường nam sinh British?
Tiêu rồi! Ban nãy tôi vội vã trở về nhà đã quên thay bộ đồng phục trường British ra rồi.
- Hơ hơ… hơ hơ… có gì từ từ nói… - Tôi vừa cười hết cỡ với hai bà bạn chằng tinh, vừa cẩn thận tìm đường rút lui.
- Tôi khai … tôi khai hết với hai bà…
Thái Linh tôi, 1 kẻ không bao giờ khuất phục trước vũ lực, cuồi cùng cũng bị hai nhỏ bạn tấn công dồn dập đến mức phải kể lại hết tất cả mọi chuyện vừa xảy ra trong thời gian qua cho họ nghe.
Câu chuyện “phiêu lưu, mạo hiểm” của tôi lẽ ra phải làm cho người nghe đau lòng, xót xa đến rơi nước mắt mới đúng. Hai bà mau ôm tôi đi, mau đến bên cạnh để an ủi tâm hồn non nớt đã phải trải qua bao phong sương của cuộc đời như tôi cái nào!
Ai dè…
- Ôi trời! Thái Linh! Bà sướng thật! Bà quen biết với ngũ đại tướng quân trường British cơ đấy!
- Bà đúng là sướng như tiên còn than thở nỗi gì! Đến tôi còn phát ghen đây này!
……
Ôi trời ơi! Đây là kiểu logic gì thế không biết? Tôi suýt nữa phải bỏ cả chuyện học hành, bây giờ thì phải giả dạng con trai, 2 nhỏ đó không thương tình thì thôi lại còn ghen tị cái gì chứ?! Tôi tức đến phùng mang trợn má, định xông vào đập cho 2 nhỏ 1 trận te tua.
Nhìn thấy điệu bộ của tôi như quả bom sắp nổ, Thượng Hội và Ngọc Dĩnh nhìn nhau cười rồi đồng thanh nói:
- Thái Linh, nếu bà xem như đã lọt vào trong lòng địch rồi, vậy thì…
- Hả… các bà định làm gì? – Tôi vội vàng ngoắc mắt nhìn thẳng vào hai bà bạn háo sắc đang cười rất ma mãnh.
- Khà khà… - Thượng Hôi đứng sát về phía tôi thầm thì, nhỏ ta cười nghe dựng tóc gáy.
- Không được – tôi lắc đầu nguây nguẩy. - Tôi không thể đảm nhiêm một nhiệm vụ khủng khiếp như thế được!
- Bà định đến kiếp sau vẫn làm miss quạ đen sao? Bà đừng quên là bây giờ bà đang giả dạng con trai đấy!- Thượng Hội nhíu mắt nhìn tôi nói.
- Đúng đó, lỡ như tâm trạng của bọn tôi không vui muốn tìm người để trút bầu tâm sự, chẳng may buột mồm nói ra thì…- Ngọc Dĩnh cũng chen thêm vào, nụ cười gian xảo hệt như tên sói trong truyện cổ tích cô bé quàng khăn đỏ.
- Tôi… - Tôi gương mắt thật to để nhìn hai bà bạn thân từ thưở còn nối khố của mình, cảm giác như rơi vào hố sâu của sự tuyệt vọng.
Hu hu hu… hu hu hu… Ông trời ơi, sao ông lại nỡ đối xử với con như thế?.
Về Đầu Trang Go down
Share this post on: diggdeliciousredditstumbleuponslashdotyahoogooglelive

Cô nàng xui xẻo (6) :: Comments

No Comment.
 

Cô nàng xui xẻo (6)

Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
9a1 Pro :: Giải trí :: truyện ngắn-
Chuyển đến