9a1 Pro
Đăng ký thành viên

9a1 Pro

tổng hợp
 
Trang ChínhPortalCalendarTrợ giúpĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Top posters
admin
 
anhtungdepzai
 
mod_lata
 
Cloud
 
maihuongkute
 
bjlolj
 
kikixinhgai
 
123
 
anhtaiprohp98
 
dotkich_vn_9x
 
Latest topics
» Cho em hỏi tí
Mon Oct 07, 2013 10:40 pm by Bro.Vic | Dass

» LITERAL CoD MW3
Thu Jun 21, 2012 7:10 am by Cloud

» Ráp tiếng súng thành 1 bản nhạc (cực chất)
Fri Jun 15, 2012 7:18 pm by Cloud

» chu y;anh cua forum
Thu Jun 07, 2012 9:01 pm by anhtungdepzai

» Counter-Strike Online - Dead End, vs. Oberon
Fri Jun 01, 2012 3:14 pm by pekichpro_hp

» humin seraniotrong cso nst
Fri Jun 01, 2012 3:08 pm by pekichpro_hp

» cac vu khi va nhan vat trong cso nst beta2
Fri Jun 01, 2012 3:00 pm by pekichpro_hp

» anh cso nst cua tao an dut thang tong tung
Fri Jun 01, 2012 2:57 pm by pekichpro_hp

» Clip cover bài hát bằng... tiếng cười
Wed May 23, 2012 1:49 pm by choli

Affiliates
free forum

Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 562 người, vào ngày Tue May 01, 2012 7:54 pm

Share | 
 

 Cô nàng xui xẻo (4)

Go down 
Tác giảThông điệp
123
ma cấp 2
ma cấp 2


Post : 81
đồng : 322
Điểm thưởng : 0
Join date : 02/12/2011

05122011
Bài gửiCô nàng xui xẻo (4)

Chapter 03 : ĐÀN “VỊT GIỜI” MẠNH NHẤT LỊCH SỬ
TRƯỜNG TRUNG HỌC NAM SINH BRITISH
Dưới ánh nắng mặt trời, bảy chữ vàng trên cứ điệu võ dương oai chiếu ánh sáng lấp lánh trên đầu tôi.
Đây là nơi mà biết bao cô gái mơ ước được đặt chân tới. Biết bao lần tụi Thượng Hội vì muốn được qua cánh cửa đồng này mà trằn trọc suy nghĩ, mất ăn mất ngủ. Bản thân tôi cũng biết bao nhiêu lần đúng ngoài khao khát nhìn vào trong…
Nhưng mà… đúng thời khắc này, tôi chỉ mơ ước già như có ai đó thay thế tôi…
Tôi khoác trên người bộ đồng phục nam của trường Birtish, vuốt nhẹ mái tóc mới được mẹ tôi cắt ngắn tối qua, len lén quan sát` những chàng trai đang đeo ba lô đi về phía trường British. Tôi thở dài uất ức… Tôi cảm nhận được cuộc đời màu hồng của mình đang từ từ biến mất như bọt biển!
Chỉ 1 tuần trước, tôi vẫn còn là Thái Linh của trường nữ sinh Maria. Còn bây giờ thì… ôi than ôi…
Cót… két!
Âm thanh gì mà nghe quen quá… tôi có gắng dụi đôi mắt còn uơn ướt của mình thì thấy cánh cổng trường ban nãy còn mở to ngoác đang từ từ được đóng lại!
- Oái! Khoan đã! Đợi tôi với! – Tôi sực tỉnh, lao như phát cuồng đến, dùng cánh tay khẳng khiu như cái que củi của mình ra sức đập lấy đập để vào cánh cửa vừa mới đóng.
Hu hu hu… Cái trường ác ôn! Tôi gọi đến rát cả cổ họng như thế mà cũng ko hề mảy may động lòng, nhẫn tâm đóng sập cửa lại! Trong lúc “ hấp hối” chuẩn bị rơi xuống đáy sâu của sự vô vọng, tôi bỗng cảm thấy có 1 trận cuồng phong đang ập về phía mình!
Chỉ trong phút chốc thôi mà có 1 đám con gái lúc nha lúc nhúc vây lấy tôi như kiến bu bánh ngọt… à ko, ko phải vây lây tôi, mà là vây lấy cánh cổng trường British thì đúng hơn. Đám con gái này vây lấy cánh cổng chặt đến mức 1 giọt nước cũng khó lọt lòng qua.
Ầm mầ ầm ầm…
Bùm bùm boàng boàng… boàng boàng bùm bùm…
Xèng xèng… xèng…
Tụi con gái này, bọn họ làm trò gì thế nhỉ?
Tôi bất ngờ lùi về sau mấy bước, đám con gái trước mặt tôi đều mặc những bộ đồng phục trông quen quen. Mà ơi! Bọn họ là nữ sinh trường Maria!
Lần này tôi ngạc nhiên đến mức miệng há hết cỡ. Đây ko phải là trường British sao? Hay là… mới sáng sớm nên mắt mình còn ngái ngủ, cả chữ cũng đọc lộn sao cà? Tôi dụi dụi mắt để nhìn kĩ hơn. Không sai mà, 7 chữ “ trường trung học nam sinh British” danđ nhấp nháy trước cống trường khiến tôi lóa mắt!
Tôi đang mơ hồ ko hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì bỗng nhiên cổng trường dậy lên những tiếng gào thét đến nỗi Hằng Nga phải té gieng61 của lũ vịt giời….
- Ủng hộ Kì Dực, ủng hộ Kì Dực…
- Nguyên Nguyên giỏi nhất, Nguyên Nguyên manly nhất!

À … tôi hiểu rồi! Đám con gái này đang đến đây để “ biểu lộ tình cảm” với chàng hoàng tử trong mộng của họ!
- Mở cửa mở cửa! Để tôi ngắm chàng trai của tôi cái nào…
Trời… chàng trai của tôi… không ngờ lại có mấy chị vịt giời to gan lớn mật, dám gọi những nam sinh ở đây bằng giọng điệu thân mật “ chàng trai của tôi”. Tôi sợ hú hồn, thấy tay chân mình nổi hết cả gai ốc.
- Quà của bọn tôi đây… hoàng tử của bọn tôi thích cây xanh, thích tự nhiên, bọn tôi muốn tặng cho anh ấy…
Còn có quà nức4 à? “ Sung” gớm nhỉ! Tôi quay đầu lại tìm món quà mà họ nói đến.
Hai chiếc xe tải đang từ từ tiến lại gần, dừng ở chính giữa con đường. Có khoảng 7, 8 người trai tráng nhảy ra từ trên xe xuống rồi bắt đầu vận chyển đám chậu cây trên xe. Không bao lâu, hai bên đường đều biến thành những công viên cây xanh mát rượi.
Ặc ặc… khủng khiếp quá… Tôi mắt nhìn thô lố chứng kiến hết mọi chuyện. Nếu như nói tình yêu là mù quáng thì cả đám con gái hám giai đẹp đang đúng trước mắt tôi đây đều đã bị mù cả rồi.
- Cùng nhau đếm ngược nào! Năm, bốn, ba, hai, một… - đội vịt giời “ cạp cạp” đó hét lớn, giọng đầy phấn khởi.
Két!
Năm chiếc xe hơi sang trọng đậu ngay trước cửa trường. Mỗi một tài xế trên một chiếc xe đềumặc bộ vét màu đen, đậu xe ngay ngắn rồi mở cửa, bước xuống. Cảnh vật trông hoành tráng đến nỗi tôi phải lùi về sau 3 bước! Ngay đúng lúc này, cứ như là kịch bản được giàn xếp sẵn, cánh cổng của trường British đang đóng kín lại từ từ được mở ra.
Một, hai, ba, bốn, năm… Khi cổng trường được mở ra thì bên ngoài cổng đã xuất hiện 5 chàng trai bước từ trện chiếc xe sang trọng xuống.
Cảnh tượng sao giống như sắp có 1 trần chiến ác liệt giữa các phe đảng xã hội đen trong phim hành động giật gân kiểu Mĩ thế nhỉ? Nhưng mà mấy “ bang chủ” xã hội đen này hơi bị đẹp trai quá đấy! Không những đẹo trai mà còn nhìn thấy rất quen nữa!
Nghĩ xem nào…
Aaaa, nước da rám nắng, còn đôi mắt đen tuyền và trong suốt nữa. Chính là cậu ấy, người rất tốt bụng, dịu dàng đưa khăn mùi xoa cho tôi, người đã hào hiệp rửa sách cái sân bóng rổ giúp tôi – “ Thiên thần” Giang Hựu Thần!
Những hình ảnh khi cọ rửa ở sân bóng rổ như được tái hiện trong óc tôi 1 lần nữa… tôi cảm nhận được rõ ràng nhịp tim của mình đang bắt đầu đập nhanh hơn!
Tôi ngước đầu nhìn lên, vừa mừng vừa ngạc nhiên vô cùng. Tôi muốn được gặp lại chàng “ Thiên Thần” dễ mến đó nữa, nhưng mà… ngay đằng sau cậu ta, một khuôn mặt mà tôi ko bao giờ muốn nhìn thấy nữa thấp thó, khiến niền vui sướng ngắn ngủi của tôi bị tan biến đi ngay lập tức. Đôi bông tai bằng kim cương đó… nụ cười đầy cao ngạo đó… chính là của anh chàng AN VŨ PHONG!
Tôi nghiến chặt răng mình thốt lên được 3 từ. Tại sao bên cạnh “ Thiên thần” luôn luôn là “ Ác quỷ” thế nhỉ? Có lẽ đây là minh chứng hùng hồn cho câu nói của Lão Tử “ Phúc đi đôi với họa”. Trí tuệ của các cụ thời xưa quả thật rất vĩ đại!
Ủa… sao những người còn lại nhìn cũng quen thế? Tôi lập tức nhớ lại những chuyện mới xảy ra ko lâu:
- Mình là Ân Địa Nguyên, rất vui được biết cậu. Bốn đại tướng quân của trường British sẽ còn gặp lại cậu!
Tí tách! Mồ hôi của tôi nhỏ giọt xuống từ trên trán.
An toàn là số một…
Đầu tôi lại hiện lên 5 từ cảnh báo trên. Nhanh chóng “a lê lấp” chuồn khỏi đây là thượng sách.
Tôi khe khẽ đi theo mép tường tiến về cánh cổng. Liệt tổ liệt tông họ Thái có linh xin hãy giúp con an toàn vào được bên trong trường.
Tôi vừa lầm rầm cầu khấn, vừa mon men đi như một tên ăn trộm len lỏi vào đám người đang đứng trước cổng… Khà khà khà! Cổng trường cuối cùng chỉ còn cách tôi một hai bước nữa thôi, về nhà chắc chắn phải thắp nhang cám ơn tổ tiên mới được!
- Ái! Đừng có xô! Hựu Thần mới là đẹp nhất!- đúng lúc tôi định chạy nhanh vào trong thì lũ vịt giời bắt đầu chen lấn nhau, nhao nhao lao về phía trước.
Tiếng hò hét bốn phía cứ dồn dập như những đợt sóng thần, còn trung tâm cơn địa chấn – năm chàng trai kia thì lại thản nhiên như không có chuyện gì:
Kì Dực đang gọi điện thoại. Ngiêm Ngôn thấy quá ồn ào nên bật máy MP3 lên nghe. Ân Địa Nguyên và Ngiêm Ngôn đeo cặp kiếng đen thời trang vào, trông giống hệt những “ sếp sòng” mặc áo đen trong bộ phim Matrix. Còn Giang Hựu Thần thì …
Thật kì lạ! Chỉ là một đám nữ sinh thôi, tại sao ba người bọn họ lại bảo vệ Giang Hựu Thần cứ như đang đứng trước bọn giặc lớn vậy? Còn Giang Hựu Thần thì tỏ ra mọi chuyện không liên quan đến mình, nghiễm nhiên đọc sách trong sự bảo hộ của tam đại tướng quân.
- Hựu Thần! Hựu Thần, nụ cười quyến rũ, tính cách hoàn hảo, bọn em mãi mãi ủng hộ anh! YEAH!
Đám người xung quanh tôi đột nhiên đọc khẩu hiệu, làm tôi giật thót mình, bủn rủn cả tay chân, suýt ngã ùng xuống đất.
Xào! Xào! Xào! Xào! Xào!
Năm cơn cường phong thổi qua lưng tôi. Tôi còn chưa kịp quay đầu lại thì một cú va chạm mạnh làn tôi lăn kềnh dưới đất.
- Thằng ranh, mày tưởng đường đi của trường British này là của nhà mày chắc? – An Vũ Phong nhíu cặp chân mày dày đậm của mình nhìn khinh khỉnh đứa vừa bị té là tôi. – Xin lỗi đi!
An Vũ Phong! Cậu ta không phải là người luôn mỉm cười hòa nhã với mọi người sao? Ban nãy rõ ràng là do cậu ta đụng vào tôi mà lại còn bắt tôi phải xin lỗi?
- Tránh ra! – Một giọng dữ dằn hơn cất lên từ phía sau An Vũ Phong. Kì Dực cau mày lại đi về phía tôi, đằng sau còn có Giang Hựu Thần, Ân Địa Nguyên và Nghiêm Ngôn.
- An Vũ Phong, trên đời này có một thứ đồ không bao giờ cản đường, cậu có biết là gì không?- Ân Địa Nguyên cất giọng nói ôn hoa của mình lên nhưng lại làm An Vũ Phong vô cùng khó chịu.
- Đường rộng thế này không ai cản đường đi của cậu cả. Ân Địa Nguyên tôi khuyên cậu đừng quá huênh hoang – An Vũ Phong cũng không chịu lép vế, trừng mắt nhìn lại Ân Địa Nguyên.
Chúa ơi! Có ai đến giải cứu cho con khỏi tình huống dở khóc dở cười này không? À! Sao mình không mau chóng trốn đi nhỉ? Tôi chuồn… Tôi chuồn… chuồn chuồn chuồn!
- Đứng lại! – An Vũ Phong phát hiện ra những cử chỉ đáng ngờ của tôi, hét một tiếng to làm tôi suýt nổ màng nhĩ – Thằng ranh, mày phải xin lỗi tao đi chứ?
- Xin lỗi? Xin lỗi cái gì? – Kì Dực bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi, nhìn tôi một cái. – Khoan đã, tôi thấy … Các cậu không cảm thấy tên nhóc này nhìn rất quen sao?
Tôi sợ sệt ngước đầu lên, đối diện với ánh mắt nhìn đầy soi mói của năm người này.
Thình thịch! Thình thịch!
Tim tôi đập như gõ mõ. Mau mau trốn khỏi đây trước khi bị bọn họ nhận ra thôi! Tôi co rúm người lại lùi về sau mấy bước.
Thình thịch! Thịch! Thịch!
Tôi có cảm giác mình đang bị tan chảy trong năm ánh mắt nhìn rất dữ dằn. Tôi lại lùi về sau thêm mấy bước.
- Coi chừng! – Tôi không kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy cả thân người bất ngờ như bị ai đó treo ngược lên, đầu bị kéo ngửa về phía sau. Cả người tôi hoàn toàn mất thăng bằng…
Đầu của tôi! Theo quán tính, tôi nhanh chóng ôm đầu mình lại, chuẩn bị tiếp nhận cú quay người “ đặc sắc” trên không về phía sau. Bỗng một đôi bàn tay to khỏe giữ ngang lưng tôi lại. Khuôn mặt tôi chạm đúng vào cái cài áo hình hoa hồng đỏ. Đây là phù hiệu của trường Britsh. Tai tôi nghe thấy tiếng tim mình đập rất mạnh, tôi mở mắt nhìn, lại vẫn là cậu ấy: Giang Hựu Thần!
- Đụng phải người khác thì không cần phải xin lỗi sao? Bốn đại thần các cậu là người không có gia giáo, không có lễ phép, không có kỉ cương như thế à? – An Vũ Phong vẫn nhìn vào tôi đang nằm trong vòng tay của Giang Hựu Thần, sắc mặt tối sầm như trời chuẩn bị đổ mưa, tức tối nói – Tôi không hề biết bốn đại thần các cậu bắt đầu biết bảo vệ mấy con chó con mèo nhỏ như thế này từ khi nào nữa…
Cậu ta…
- Hơ hơ, cậu cũng có khác gì đâu. Bình thường trước mặt con gái thì vờ vịt hiền như cục đất, thế mà bây giờ kể cả một con chó con mèo con không có khả năng phản kháng mà cũng ăn hiếp nữa sao? – Kì Dực không chịu thua kém.
Cậu ta!
Hu hu… Tôi thật là xui xẻo! Chớp mắt thôi mà tôi đã bị chửi đến hai lần! Ôi ông trời ơi, con là Thái Linh, đâu phải con chó con mèo gì!
- Này An Vũ Phong! – Giang Hựu Thần nãy giờ chỉ đứng yên một bên bất ngờ lên tiếng, bỏ “ đứa trẻ” là tôi đang nằm gọn trong lòng cậu ta xuống đất – Cậu ấy không hề đụng phải cậu, cũng không cần phải xin lỗi cậu, đúng không nào?
- Phư phư phư… ngay cả Hựu Thần xưa nay không bao giờ dính vào chuyện gì cũng lên tiếng rồi sao? – An Vũ Phong cười híp mắt lại, tay vuốt vuốt sống mũi của mình – Chuyện này mai này chúng ta nói tiếp vậy, ngày rộng tháng dài mà…
Giọng nói của An Vũ Phong nhẹ nhàng một cách bất bình thường làm tôi lạnh cả sống lưng! Hu hu hu… sao mà câu nói này nghe lại quen đến thế! Một dự cảm chẳng lành, cuồn cuộn trào lên như nước sôi trong người tôi. Nó giống như những chuyện xui xẻo trong cuộc đời 17 năm qua của tôi, cứ tiếp diễn mà tôi không thế né tránh được.
Con đường phía trước… vẫn còn dài lắm…
Cùng tôi sống suốt 17 năm qua, không nỡ rời bỏ tôi nữa phải không ông thần xui? Ông lại chuẩn bị tặng tôi món quà gì nữa đây?
________________________________________
thay đổi nội dung bởi: Mắt_lưu_ly, 23-08-2009 lúc 09:50 PM.
Lớp 11A1… Lớp 11A1…
Cuối cùng tôi cũng đã tìm được lớp học của mình. Tôi do dự một lúc rồi mới bước vào trong.
- Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Mới bước nửa bước chân vô lớp, tôi đã bị 5 cặp mắt sắc như dao găm đó bao lấy mình! Không khí mới khủng khiếp làm sao, còn hơn cả chiến tranh vùng vịnh!
Thánh thần ơi, tại sao lại là bọn họ? Có phải tôi vào lộn lớp rồi không? Tim tôi dập loạn xà ngầu, kinh ngạc dụi lấy dịu để mắt của mình, ngước đầu nhìn cái bảng đề tên lớp ở phía ngoài.
Lớp 11A1.
Không sai! Nhưng mà… Nghĩ lại cảnh vừa xảy ra ở ngoài cổng trường, đầu tôi căng ra như quả bong bóng bị thổi căng lên.
Tôi vẫn còn đang do dự suy nghĩ xem mình có nên bước tiếp vào lớp học không thì một bàn tay ra ám hiệu gọi tôi bước về phía bục giảng.
- Em là học sinh mới chuyển đến phải không? – Thầy chủ nhiệm lớp dẫn tôi đến bục giảng – Sao em cứ đứng bên ngoài lớp mà không chịu bước vào?
- Dạ phải, em là học sinh mới chuyển đến. – Nghe thấy giọng nghiêm nghị của thầy chủ nhiệm, nỗi lo càng gia tăng thêm trong tôi.
Sau khi lấy lại tinh thần, tôi cuối cùng cũng có thể “dũng cảm” ngước nhìn toàn thể các bạn trong lớp. Ủa? Lẽ nào mắt tôi có vấn đề? Căn phòng học trước mắt tôi được phân chia thành từng khu riêng biệt trong đến kì lạ.
Bên trái tôi tất cả mọi người đều ngồi ngay ngắn, ai nấy đều nghiêng về bên trái 40 độ chuẩn, mũi nhất loạt hếch lên trời 30 độ. An Vũ Phong ngồi ngay chính giữa, dáng vẻ uể oải dựa vào thành ghế. Hắn ta nhìn tôi rồi hứ một tiếng nhạt nhẽo.
Bên phải tôi…
Xào! Xào! Xào!
Tất cả mọi người đều ngồi thẳng, hướng đầu gối mình về phía bên phải. Bốn đại thần vui mừng đắc ý ngước đầu lên, Giang Hựu Thần còn nở 1 nụ cười thân thiện với tôi.
Còn phía giữa lớp thì được bỏ trống ra một khoảng đủ có thể làm con kênh
Đây… đây…đây là hang ổ của một băng đảng nào sao? Hay là đài thi đấu của những “thiên hạ vô địch”? tôi không phải được đưa đến đây để làm trọng tài đó chứ?
Tôi sợ hãi nuốt nước miếng xuống, hắng giọng rồi e dè nói:
- Chào mọi người, tôi là Thái Lăng.

Bên dưới mọi người đều im lìm đến mức có thể nghe thấy tiếng ếch ộp kêu ở trong hồ nước của trường.
Tôi cúi đầu xuống, níu chặt lấy vạt áo của mình, lén lút nhìn thái độ của mọi người bên dưới.
Nếu như ở Maria, lúc này đã là tiếng vỗ tay ầm ầm, mọi người nháo nhào nên như vỡ chợ rồi. Những bà bạn “ háo sắc” đó chắc chắn phải kiểm tra cho bằng hết lí lịch 18 đời của tên “ lính mới” mới chịu thôi. Còn ở đây mọi người hình như còn không thèm để ý đến sự hiện diện của tôi. Ai làm việc nấy: đọc sách, viết bài, thơ thẩn ngắm trời mây…
Chỉ có 5 cái đầu của 5 anh chàng khi nãy tôi “ đụng độ” là nhìn lên. Mỗi người có 1 cái nhìn khác nhau đối với tôi. Hu hu hu… trông mới khủng bố làm sao! Chỉ có mỗi ánh mắt của Giang Hựu Thần là khiến tôi dễ chịu nhất.
- Ha ha ha… - Một tràng cười như súng liên thanh nổ ra trong lớp.
Tôi hoảng sợ nhìn xung quanh. An Vũ Phong cười ngặt nghẽo nhìn Kì Dực. Hắn ta khoái trí cứ như đang xem bộ phim hài Sạc Lô vậy:
- Tôi tự hỏi tại sao Kì Dực lại đột nhiên thích đi bảo vệ cho những con chó con mèo nhỏ vậy! Thì ra cậu ta tên là Thái Lăng, cái tên này phát âm nghe giống hệt chữ Thái Linh nhỉ!
- Im miệng! – Kì Dực nắm nắm đấm lại, nhảy ra khỏi chỗ ngồi của mình. Cả khuôn mặt tím ngắt lại, hậm hực nhìn An Vũ Phong.
- Thôi được thôi được, nếu như cậu không thích thì thôi, tôi không nói nữa. Tôi nhất định sẽ không nói cho người khác biết cậu đã “thương thầm nhớ trộm” một cô bé học lớp 11A1 trường Maria tên Thái Linh, cũng không nói cho người khác biết cô bé đó bây giờ đã là bạn gái của tôi – An Vũ Phong trông điệu bộ rất hả hê.
- Cậu… Kì Dực tức giận định nhảy lên thì bị Ân Địa Nguyên ghì lại
- Phong, ai cũng biết cậu có sức hấp dẫn, cậu cũng không cần phải ở đây lên mặt như vậy. – Ân Địa Nguyên liếc mắt nhìn An Vũ Phong. An Vũ Phong ra vẻ bất cần đời, nhún nhún vai, rồi lại ngồi trườn ra trên ghế của mình.
Tôi… tôi hiểu rồi!
Tôi đã hiểu vì sao bức thư tình rõ ràng là của An Vũ Phong viết mà lại đưa nhầm đối tượng! Đó là vì cậu ta chưa bao giờ gặp mặt Thái Linh, cậu ta viết thư tình muốn cô Thái Linh kia làm bạn gái của mình, chẳng qua chỉ để chọc giận Kì Dực mà thôi!
Thật là một con người nham hiểm. Nghĩ đến đây tôi cảm thấy ghê sợ con người này vô cùng!
- Thái Lăng, em đến ngồi bên cạnh An Vũ Phong nhé!
- Những loại chó mèo hoang này không được ngồi bên cạnh tôi! – giọng An Vũ Phong còn nghiêm hơn cả giọng thầy chủ nhiệm.
Tôi lén nhìn thầy giáo chủ nhiệm, thầy chỉ nìn thinh, nuốt nước miếng xuống, im lặng khoảng 30 giây rồi nói:
- Ồ, vậy Giang Hựu Thần, để Thái Lăng ngồi cạnh em được không?
- Đương nhiên là được ạ!
Quả đúng là thiên thần! Trông cậu ấy mới đầy khí chất của một vị tiên làm sao! Ánh mắt của Hựu Thần thật dịu dàng, chỉ cần nhìn thấy là trong lòng lập tức ấm áp. Tôi cảm giác khuôn mặt mình đang ửng đỏ như gấc, liền cúi gằm mặt xuống.
- Thưa thầy, hay là để cậu ta ngồi cạnh em đi ạ! – An Vũ Phong đột nhiên ưỡn ngực ra nói.
Tôi kinh ngạc nhìn An Vũ Phong, hắn định chơi trò gì đây? Ban nãy ở ngoài cổng trường còn như kẻ thù không đội chung trời với tôi, sao bây giờ lại ……
Đầu tôi lập tức reo chuông báo động cấp nguy hiểm, tên này ko biết đang có âm mưu gì?
- Thái Lăng, ngồi ở bên này đi. – Ân Địa Nguyên đứng dậy, chỉ vào chỗ ngồi cạnh bên Giang Hựu Thần.
Tôi đang chuẩn bị đi qua, thì An Vũ Phong cũng đứng dậy nói:
- Thầy đã nói như vậy tôi nghĩ tôi không nên từ chối. Thái Lăng cậu phải ngồi ở đây.
- Thái Lăng, ngồi ở đây! – giọng Ân Địa Nguyên không hiền lành mà cũng không dữ dằn, chỉ rất uy nghiêm, khiến người khác không thể không nghe theo.
- Thưa thầy… - Tôi dành quay qua thầy giáo chủ nhiệm phát tìn hiệu SOS.
- Hừm… hừm… - Thầy giáo cũng cảm thấy khó xử, miễn cưỡng cười 2 tiếng, rồi dùng giọng nói ôn hòa nhất “ điều đình”:
- Thái Lăng, em muồn ngồi ở đâu thì tự mình quyết định đi…
Tự mình quyết định? Thầy giáo gì mà lạ thế này?
- Hơ hơ… hơ hơ…
Tôi ngó nghiêng đám quân đoàn của An Vũ Phong, rồi lại nhìn 4 đại tướng quân bên Giang Hựu Thần… Hu hu hu… Đây rõ ràng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà, chọn kiểu gì cũng chết cả thôi.
- Em nghĩ, em ngồi ở đây là tốt nhất ạ.
Do dự một lúc, tôi xách cặp đến ngồi ngay khoảng trống chính giữa lớp. Nếu như cần phải phân chia ranh giới thì tôi sẽ ngồi ở đây dễ quan sát! Hi vọng tất cả mọi chiến tranh, tôi ác, tranh giành đều biến đi từ giây phút này, Amen!
Tôi thành khẩn cầu khấn xong, cúi người xuống để kiểm tra” chất lượng” bộ bàn ghế của mình. Lúc còn học ở Maria, trong vẻn vẹn một học kì mà tôi đã làm hư hết tổng cộng 30 cái ghế. Kiểm tra bàn ghế là công việc không thể xem thường được.
Sạch sẽ thật! Chắc chắn thật! Đây là cái ghế sạch nhất, chắc nhất mà tôi được ngồi.
Tôi thích thú nhìn cái ghế của mình, nhưng vẫn còn nghi ngờ chưa chịu ngồi xuống. Lão thần xui không phải cũng theo chân tôi đến đây rồi sao? Sao không xảy ra chuyện gì hết vậy? Không … không thể nào! Nhất định đã có báo hiệu nào đó, chỉ là tôi không nhận ra được thôi… Mở mắt ra nào… Mở mắt to ra nào…
- Này, cậu đang nhìn cái gì thế hả? Điệu bộ cứ như con gái chọn chồng thế. Không lẽ cái ghế đó mọc nấm à? – An Vũ Phong quát tướng lên.
Con gái ư?
Đúng rồi, tôi hiện giờ là con gái giả con trai mà. Thái Linh hi sinh đi học ở trường nam sinh British vì mẹ của mình. Nếu để lộ thì coi như tiêu!
Tôi vội vã chỉnh đốn lại quần áo chỉnh tề rồi nhìn lên chỗ thầy giáo đang chuẩn bị giảng bài. Tôi kiểm tra lại cái ghế chắc chắn của mình, cuối cùng mới yên chí thả hết người xuống ghế.
Ình…ầm…
Tôi vừa mới chùng đầu gối xuống, người vẫn chưa đụng lên mặt ghế thì đã biết có chuyện ko hay rồi. Nhưng mà… đã quá muộn! Cả thời gian để la lên cũng ko có, cả người tôi lăn kềnh xuống nền đất lạnh.
Đúng lúc tôi chuẩn bị ngồi xuống, cái ghế của tôi bị đá qua một bên!
Hu hu hu… cái mông tội nghiệp của mình… giống như vừa bị hành hạ dã man vậy!
- Ha ha ha ha ha… - Một trận cười nổ lên giòn giã. – Này, Thái Lăng, sao cậu lại bất cẩn như vậy. Cậu té gãy hết xương sườn là lớn chuyện lắm đó! – khuôn mặt An Vũ Phong cười vô cùng đắc ý. Xem ra cái ghế ban nãy nhất định do cậu ta làm…
Hắn ta… hắn ta… ko lẽ tôi và hắn ta có thù từ kiếp trước sao?
- An Vũ Phong cậu rãnh rỗi gớm nhỉ! – Ân Địa Nguyên cất tiếng phía bên trái tôi
Đành chịu thôi, chỉ còn cách cắn răng chịu đau mà đứng lên. Nhưng mà… ái…
Chân tôi tự nhiên bị tê lại, người tôi chuẩn bị té xuống đất lần thứ hai. Đúng lúc đó, một hơi ấm bao quanh lấy tôi, một đôi tay chắc khỏe kịp kéo tôi lại.
Cảnh báo nguy hiểm… bị bãi bỏ!
- Cậu không sao chứ? – Giọng nói dịu dàng đó làm trái tim tuyệt vọng của tôi le lói một tia sáng hi vọng. Tôi ngước đầu nhìn thấy tôi mắt đen láy. Là cậu ấy! Giang Hựu Thần!
- Cậu phải cẩn thận chút chứ!- đôi mắt đen nháy của Hựu Thần ở ngay trước mặt, cậu ý nhìn tôi trìu mến.
Cậu ta lo lắng cho tôi? Cảm giác này mới tuyệt làm sao… thật lòng mà nói lâu lắm rồi tôi mới được người khác lo lắng, quan tâm như vậy. Bao nhiêu năm nay, tôi lươn là đói tượng để mọi người trêu chọc. Thế mà, ở ngôi trường British này, tôi lại cảm nhận được sự quan tâm bấy lâu bị bỏ quên đó! Tôi cố kìm lại những giọt nước mắt hạnh phúc và cảm kích, nghĩ bụng: “ trên đời này người tốt vẫn chiếm số đông!”.
Tôi ngồi xuống ghế của mình, không khí trong lớp vô cùng kì quặc.
Hai doanh trại hai bên kẹp chính giữa là một dấu chấm nhỏ ( dấu chấm tí hin đó chính là tôi). Thầy giáo chủ nhiệm đứng giữa bục cũng không dám nói tiếng nào.~
Trong người tôi có cảm giác bất an, ngày đầu tiên đi học ở trường British cuối cùng cũng kết thúc.
Ko hiểu có phài là do tôi quá căng thẳng ko, tự nhiên tôi thấy bụng mình rất khó chịu.
Suýt…suýt…suýt…suýt…
Ko biết tên nào rỗi hơi, bộ hết việc làm rồi chắc, ở trong phòng học mà dám huýt sáo!
Ko ổn rồi, cảm giác khó chịu lúc 1 nhiều hơn!
Tôi ngập ngừng đứng dậy, định chạy ra bên ngoài. Đột nhiên sực nhớ đây là trường nam sinh British! Chắc là chỉ có nhà vệ sinh nam thôi, làm gì có nhà vệ sinh nữ! Nhưng… tôi là con gái mà! Nghĩ bụng đầu tôi chỉ muốn nổ tanh bành. Lẽ nào tôi là con gái mà phải chui vào nhà vệ sinh nam sao?
Tôi quệt mồ hôi trên trán, rồi lại ngay ngắn ngồi về chỗ của mình. Hơ hơ, Thái Linh à, kẻ kiên trì sẽ là kẻ thắng! Nhưng mà bụng tôi mỗi lúc 1 khó chịu hơn. Tôi ko kịp nghĩ gì nữa, cố gắng chịu đau, bất chấp tất cả toan chạy vèo ra bên ngoài…
- Phư phư phư! Có việc “đại sự” gì mà chạy nhanh dữ vậy?
Đúng lúc tôi gần như ko thể khống chế được cơn đâu bụng của mình nữa thì đột nhiên cả trời đất tối sầm, đôi chân tôi mềm nhũn ra như cộng bún thiu, cả người lao về phía trước rồi té uỳnh xuống đất.
Ui da!
Bụng tôi co thắt lại từng đợt, suýt nữa thì làm tôi “ tử nạn sa trường”. Tôi nghiến chặt răng, ánh mắt vằn đỏ căm hận nhìn tên thủ phạm vừa gây tai nạn cho mình.
Đôi bông tai kim cương lấp lánh… ko còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là kẻ thù của tôi – An Vũ Phong!
- Phư phư phư, này Thái Lăng, tôi chỉ cá độ nho nhỏ với bạn tôi thôi, ko ngờ độ thăng bằng của cậu lại tệ như vậy! Thôi bỏ đi, tôi chỉ còn cách chấp nhận thua cuộc vậy! – An Vũ Phong đưa tay lên ra điều nhượng bộ.
- Cậu… - Bụng tôi lại tiếp tục đau quằn quại, tôi như quả dưa leo bị héo ko còn chút sức lực nào. Tôi cố gắng lết về phía cửa.
- Đứng lại!
Tôi sắp bước ra khỏi cửa lớp thì bỗng nhiên phía sau lưng vang lên một tiếng hét như beo gầm làm tôi co rúm người lại. Một cái đầu đỏ hoe xuất hiện trước mắt tôi.
- Cậu ta làm cậu té như vậy mà cậu cũng bỏ qua sao?- Kì Dực trợn tròn mắt nhìn tôi, ko tin những gì vừa xảy ra.
- Bỏ đi… bỏ đi… - Tôi ko ngờ Kì Dực lại đứng ra bênh vựa tôi trong những chuyện này. Nhưng mà lúc này tôi đang rất gấp, gấp lắm rồi!
- Này An Vũ Phong! Đừng có ra vẻ ta đây rồi đi ăn hiếp người khác! Mau xin lỗi Thái Lăng đi! – Kì Dực hoàn toàn ko thèm để ý gì đến bộ dạng méo xẹo như cái bị rách của tôi, quay đầu lại tức giận đùng đùng nói với An Vũ Phong.
- Tại sao tôi lại phải xin lỗi chứ? – An Vũ Phong liếc nhìn tôi, hừ 1 tiếng.
- Ko cần… ko cần xin lỗi. – Tôi lắc đầu xua tay liên hồi. – Ko cần đâu, ko cần!
- Nhất định phải xin lỗi! – Kì Dực hạ quyết tâm bắt An Vũ Phong phải xin lỗi tôi bằng được mới thôi. Sợ tôi bỏ chạy cậu ta còn níu cổ áo tôi lại.
- Hơ hơ hơ, chỉ là đùa một tí cho vui thôi mà, đâu cần phải đến mức xin lỗi chứ! – An Vũ Phong hạ giọng, , vỗ nhẹ vào vai tôi tỏ vẻ thân thiện.
- Xin lỗi ngay! – Giọng Kì Dực gắn lên. Híc! Cậu ta khỏe như voi, tôi vùng vẫy, giảy giụa thế nào cũng ko thoát được!
- Đâu cần thiết phải thế!
- Xin lỗi gay!
- Phư phư phư!
- Cậu có chịu xin lỗi hay ko?
- …
Cuối cùng An Vũ Phong bỏ về chỗ ngồi của mình rồi mở tạp chí ra đọc, mặc kệ Kì Dực cứ như con ong thợ chăm chỉ bay vo ve xung quanh cậu ta bắt xin lỗi
Nhưng mà…
Ối! Thánh thần thiên địa ơi! Tại sao tên Kì Dực vẫn cứ túm chặt cổ áo tôi vậy?
Năn nỉ đó… Mau bỏ ra giùm để tôi còn… Hu hu hu hu…
Pằng pằng pằng… Bùm chíu…
Nguyên 1 ngày trời, Kì Dực và An Vũ Phong chỉ lo cải nhau, cứ máy bay ném bom tới tấp trên đầu tôi! Đến giờ ăn trưa, tên An Vũ Phong còn “mỉa” tôi sao lại dùng hộp đựng đồ ăn của con gái, hắn bảo tôi giống tê “ pê đê”.
Hôm nay chỉ mới là ngày đầu tiên đi học ở trường British mà tôi suýt thiệt mạng rồi. Những ngày sau này làm sao mà sống sót nổi đây…
Tan trường, tôi đeo ba lô cúi gằm mặt lủi thủi bước đi như con cún con bị bỏ rơi, thất thiểu đi về khu kí túc xá.
Rầm rầm rầm! Rầm rầm rầm!
Chuyện gì thế nhỉ? Tại sao hành lang lại rung dữ dội vậy? Không lẽ lão thần xui hiện hình? Hay là động đất?
Tôi sợ hãi, đặt hai tay lên ôm mặt, đầu quay lại nhìn.
Oái, cái gì thế này? Phía hành lang bên đó sao bụi mù mịt vậy ta? Kinh khủng hơn là đám bụi đó lại nhắm thẳng hướng tôi mà bay đến!
Vật gì quái dị thế nhỉ? Lẽ nào… lẽ nào lại là tàu UFO?
Oái!
Tôi vẫn chưa kịp hiểu ra rốt cuộc là chuyện gì thì có bàn tay ôm chặt lấy bụng tôi, nhấc bổng tôi lên, hai chân tôi từ từ rời khỏi mặt đất!
Tôi chẳng khác gì một cọng mì sợi dài lòng thòng trong tay người đó. Tôi trợn tròn mắt nhìn cảnh vật đang lùi dần về phía sau, đầu óc quay cuồng.
Không… không hay rồi! Tôi… bị người ngoài hành tinh bắt cóc. Lẽ nào vận xui của tôi đã mạnh đến mức có thể phóng tôi lên tận vũ trụ sao?
- Cứu tôi với! Cứu tôi! – tôi dùng hết sức bình sinh kêu la thảm thiết. Trông tôi không khác gì một con gián đang cố vùng vẫy trong bàn tay to lớn của con người.
- Không được động đậy!
Không được động đậy… Í? Đây là giọng nói của con người mà! Lẽ nào… Tôi kinh ngạc nhìn lên! Ôi trời! Hóa ra là An Vũ Phong! Một chân hắn ta đạp lên ván trượt, một tay hắn túm chặt tôi, trông cứ như đang làm xiếc. Hắn lao về đằng trước với tốc độ chóng mặt!
- An Vũ Phong! Vừa phải thôi nhé! Không được chơi trượt ván ở trong trường! Mau đứng lại ngay!
Tôi đang định mở miệng nói mấy câu thì phía sau lưng có một giọng nói vô cùng hung dữ vang lên.
- Có bản lĩnh thì đến đây mà bắt! – An Vũ Phong cười ma mãnh, trề môi, nháy mắt đầy khiêu khích!
Vèo… vèo vèo vèo…
Tôi ra sức chớp chớp đôi mắt, nuốt ừng ực nước miếng xuống, lấm la lấm lét hỏi:
- An Vũ Phong! Cậu thật ra muốn gì hả? Mau thả tôi xuống mau!
- Hả? – Nghe thấy tiếng nói của tôi, An Vũ Phong hơi ngạc nhiên, nhíu mày liếc nhìn tôi một cái:
- Hơ hơ hơ, tên “pê đê” kia, lấy lại tinh thần rồi hả? Tôi tưởng cậu chết ngất rồi chứ!
Hừ hừ hừ… hắn ta dám nói tôi như thế…
Về Đầu Trang Go down
Share this post on: diggdeliciousredditstumbleuponslashdotyahoogooglelive

Cô nàng xui xẻo (4) :: Comments

No Comment.
 

Cô nàng xui xẻo (4)

Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
9a1 Pro :: Giải trí :: truyện ngắn-
Chuyển đến