9a1 Pro
Đăng ký thành viên

9a1 Pro

tổng hợp
 
Trang ChínhPortalCalendarTrợ giúpĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Top posters
admin
 
anhtungdepzai
 
mod_lata
 
Cloud
 
maihuongkute
 
bjlolj
 
kikixinhgai
 
123
 
anhtaiprohp98
 
dotkich_vn_9x
 
Latest topics
» Cho em hỏi tí
Mon Oct 07, 2013 10:40 pm by Bro.Vic | Dass

» LITERAL CoD MW3
Thu Jun 21, 2012 7:10 am by Cloud

» Ráp tiếng súng thành 1 bản nhạc (cực chất)
Fri Jun 15, 2012 7:18 pm by Cloud

» chu y;anh cua forum
Thu Jun 07, 2012 9:01 pm by anhtungdepzai

» Counter-Strike Online - Dead End, vs. Oberon
Fri Jun 01, 2012 3:14 pm by pekichpro_hp

» humin seraniotrong cso nst
Fri Jun 01, 2012 3:08 pm by pekichpro_hp

» cac vu khi va nhan vat trong cso nst beta2
Fri Jun 01, 2012 3:00 pm by pekichpro_hp

» anh cso nst cua tao an dut thang tong tung
Fri Jun 01, 2012 2:57 pm by pekichpro_hp

» Clip cover bài hát bằng... tiếng cười
Wed May 23, 2012 1:49 pm by choli

Affiliates
free forum

Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 562 người, vào ngày Tue May 01, 2012 7:54 pm

Share | 
 

 Cô bé nói dối (ends)

Go down 
Tác giảThông điệp
123
ma cấp 2
ma cấp 2


Post : 81
đồng : 322
Điểm thưởng : 0
Join date : 02/12/2011

05122011
Bài gửiCô bé nói dối (ends)

Ngày từ lúc bà Tư bảo miếng đất có người mua Triệu Vỹ đã đoán được, chủ nhân chính là ba của anh chứ không phải ai xa lạ. Ông làm như vậy chỉ muốn triệt đường sống của anh, buộc anh quay trở về đầu phục, tiếp tục làm con ngoan, coi sóc cả sự nghiệp đồ sộ giúp ông.
Khác với trí tưởng tượng của anh, Đinh Đang không hề mừng rỡ, vỗ tay nhẩy cẫng lên theo đúng bản chất trẻ con thường nhật. Cầm tờ giấy ủy quyền, đôi mắt cô lặng câm, như nghĩ đến điều gì lạ lắm. Triệu Vỹ không đoán nổi.
Anh không đoán nổi nguyên nhân làm cô buồn thiu mấy ngày liền. Cũng như không hiểu được vì sao vì khách dấu tên kia lại bỗng tốt bụng với mình. Bỏ khoản tiền lớn như vậy mua mảnh đất, rồi cho đôi banh mượn tập vô điều kiện. Khó hiểu vô cùng.
Không khó hiểu đâu, nếu như anh biết được. Vì nóng lòng bắt con về, ông Hưng đã không ngại chịu thiệt ký một hợp đồng với công ty Triệu Đạt. Lấy có cần xây dựng một khu vui chơi giải trí nhỏ cho con gái, ông bằng lòng mua lại miếng đất vô giá trị trong con hẻm nhỏ. Thấy giá hời, chẳng chút nghi ngờ, Triệu Đạt bán ngay.
Cơn gió đêm nhẹ thổi, khẽ khàng làm rơi cánh Cát Đằng trước mặt Đinh Đang. Tội nghiệp cành hoa tím, còn tươi đã vội lìa cành. Cô cúi nhặt rồi chợt nhận ra sau mớ dây leo, Triệu Vỹ đang nhìn mình đăm đăm.
- Em mệt à? Sao không vào dự tiệc?
Tia mắt cô kịp thời cắt ngang dòng suy tưởng của anh. Khàn khàn giọng, cố làm ra vẻ tự nhiên, Triệu Vỹ bước lên một bước.
- Trong đó ồn ào quá, em hơi bị nhức đầu - Tránh không nhìn vào mắt anh, cô đẩy cho chiếc xích đu đưa nhè nhẹ.
Sắp phải xa nhau rồi, Triệu Vỹ ơi, anh có biết không.
- Bao lâu rồi, sao không kêu chị Ngân bắt gió cho? - Đưa tay nắm cho chiếc xích đu dừng lại, Triệu Vỹ nhẹ nhàng ngồi xuống, trao cho cô chai dầu - Em xức đi, dầu xanh trị nhức đầu hay lắm.
Nhè nhẹ mở nắp chai dầu, chấm một miếng lên mũi, Đinh Đang bỗng trào nước mắt. Bỗng thèm kể anh nghe tất cả về mình.
- Em sao vậy? Nhức đầu lắm hả? Để anh bắt gió cho - Thấy nước mắt lưng tròng trên má cô, Triệu Vỹ vội đỡ lấy chai dầu. Hai ngón tay cái day day trên thái dương Đinh Đang, vừa làm anh vừa trách.
- Em tệ quá, bịnh sao không nói với ai? Rủi có chuyện gì rồi sao hả?
Dễ chịu quá, Đinh Đang nhắm đôi mắt lại, cảm nhận hơi nóng từ bàn tay anh tỏa khắp người mình. Bàn tay nhẹ nắm bàn tay, mở mắt ra dịu dàng, cô hỏi:
- Triệu Vỹ, anh lo cho em lắm hả?
- Ừ! Lo lắm - Tiếp tục bắt gió cho Đinh Đang, Triệu Vỹ như không để ý đến ánh mắt cô bé nhìn mình trìu mến.
- Vậy lỡ một mai phải xa nhau, anh có nhớ em không?
- Sao lại phải xa nhau? Chúng mình đang ở bên nhau vui vẻ lắm mà? À! Hay là... - Thoáng nghi ngờ, Triệu Vỹ dừng tay nhìn cô như dò xét - Em sắp phải đi đâu?
- Đi đâu chứ? - Giật mình, Đinh Đang lấp liếm nhanh - Ngoài chỗ này, em còn chỗ nào để mà đi nữa.
- À! - Thở phào ra như thoát nạn, Triệu Vỹ gật gù - Không đi, sao em lại nói chuyện xa nhau?
- Vì em nghĩ, hổng lẽ mình ở cạnh bên nhau mãi trọn đời sao? Rồi mai mốt anh còn đi lấy vợ, em lấy chồng. Sao mà gần bên nhau được? - Nói câu này, lòng Đinh Đang đau nhói. Cứ như cô sắp phải theo chồng đến nơi rôi.
- Ừ nhỉ? -Đậy nắp chai dầu lại, chống tay lên cằm Triệu Vỹ như vỡ lẽ. Vấn đề tự nhiên này, bao lâu nay anh lại như quên mất, không hề nghĩ đến. Tưởng chung một gia đình, anh chẳng nghĩ đến phút chia tay.
Phải chăng, với Đinh Đang, với Tuyết Ngân, từ lâu rồi tái tim anh không còn coi họ là người dưng nữa. Êm đềm gắn bó quá, sao họ không thể ở bên nhau cho tới già tới chết?
Làm sao được, Đinh Đang nói đúng. Cả ba đều hãy còn rất trẻ, còn những mảnh đời riêng không thể chan hòa. Còn vợ, còn chồng, còn bao ràng buộc. Chẳng đơn giản đâu.
Phải chia tay, phải xa nhau ư? Điều này với anh sao khủng khiếp. Anh không thể hình dung nổi cuộc đời mình thiếu bóng Đinh Đang. Cô đã là hơi thở, là một phần cuộc sống của anh rồi.
- Triệu Vỹ nghe em hỏi này! Xa nhau rồi, anh có nhớ em không? - Như chỉ quan tâm đến vấn đề này, cô không bỏ qua câu hỏi - Nhớ, dĩ nhiên là nhớ rồi, nhưng sao bỗng nhiên em lại nói đến chuyện chia tay giữa lúc này nghe buồn vậy? - Như chẳng hài lòng, Triệu Vỹ trách.
- Vì em nghĩ điều ấy sớm muộn rồi cũng xảy ra thôi - Cố tránh không cho anh thấy giọt lệ vừa tràn ra khóe, Đinh Đang quay nhanh vào bóng tối.
- Không sớm đâu, trừ phi... Triệu Vỹ bỏ ngay câu nói, Đinh Đang khẩn trương:
- Trừ phi sao hả?
- Trừ phi em muốn lấy chồng rời xa anh, rời xa Tuyết Ngân chốn này.
- Không bao giờ, không bao giờ em lấy chồng trước anh đâu. - Đinh Đang cãi thật nhanh - Mà bao giờ anh mới cưới vợ lận? - Đinh Đang thấp giọng nghe nghèn nghẹn.
- Còn lâu lắm! - Triệu Vỹ đáp mơ hồ.
- Lâu chứ có phải không đâu! - Tự nhiên giận hờn, Đinh Đang nói lẩy.
- Không! Ồ! - Triệu Vỹ bỗng phì cười - anh có phải pê đê đâu mà không lấy vợ. đ em buồn cười thật.
- Ừ! Buồn cười thật! Nghe xấu hổ, Đinh Đang lảng sang chuyện khác:
- Mà vợ anh là ai vậy?
- Làm sao anh biết được? Cô ấy vẫn chưa xuất hiện mà! - Triệu Vỹ lại cười - Em ngộ thật đó Đinh Đang, tự nhiên nói chuyện đâu đâu.
- Không đâu! Em biết vợ của anh là ai đó. - Đinh Đang nói chắc như đinh đóng cột.
- Là ai vậy? - Triệu Vỹ tò mò.
- Là Thanh Thanh, nếu không phải thì là Tuyết Ngân. Em biết anh có cảm tình với họ lắm.
- Không phải đâu - Triệu Vỹ nói nghiêm túc - Anh bảo đảm với em, vợ anh là một người hoàn toàn khác.
- Em không chịu, em không chịu - Đầu lắc lia, Đinh Đang như đứa bé bị phật lòng - Anh phải cưới một trong hai người đó.
- Để làm gì? - Lắc đầu, Triệu Vỹ lại cười, Đinh Đang nói tỉnh bơ:
- Vì họ quen em, sau này em mới thường xuyên thăm anh được.
- Ngốc quá! - Cốc nhẹ lên đầu Đinh Đang, Triệu Vỹ cười hiền - Bộ vợ khác rồi người ta không cho em thăm anh hả?
- Nhưng, em không thích - Nghe ấm ức trong lòng, Đinh Đang hỉnh mặt lên.
- Thôi, không cãi nữa - Triệu Vỹ chợt nghiêm - Nghe anh hỏi, sao mấy hôm nay đột nhiên em buồn vậy? Đội banh có ai làm gì phật ý em không? - thấy cô lắc đầu, Triệu Vỹ khẽ cau mày - Vậy sao em không mừng? Ngày mai đội banh Tự Cường chính thức đựơc mời giao đấu tranh cúp quốc gia. Cơ hội tốt như vậy, sao em không chúc mừng anh, chúc mừng mọi người.
- Chúc mừng anh, chúc mừng bọn họ? Em muốn lắm chứ! Đôi mắt Đinh Đang chơm chớp nhiều tâm sự. Nhưng... giá mà anh biết được, ngày mai khi anh và đội banh chính thức bước vào trận đấu, thì cũng là lúc em phải theo ba trở về nhà, xa các anh mãi mãi. Trận đấu đó, chính là món quà cuối cùng em bắt ba phải nhọc công tặng cho anh đó.
- Trời ơi, Đinh Đang, cả Triệu Vỹ nữa. Hai người trốn ra đây ngồi, báo hại mọi người tìm gần chết - Cùng với tiếng kêu của Tuyết Ngân, hơn mười anh em trong đội banh ló đầu qua khung cửa. Đã ngà say, họ ào ào phản đối:
- Đội trưởng, chơi kỳ vậy? Chưa gì đã bỏ mặc anh em.
- Triệu Vỹ, vào đây, vào đây! Thằng Sáu thẹo nó bảo vừa phát hiện ra một cách đá mới, hay lắm.
- 100% đội trưởng ơi!
- Ờ, được rồi - Chợt nhớ mình đã bỏ đội banh lâu quá, Triệu Vỹ đứng lên, vẫy tay đáp lời bọn họ rồi cúi xuống bảo Đinh Đang, cô vẫn ngồi yên trên ghế, xăm xoi mấy ngón tay, mắt buồn thiu - Mình vào thôi em, ngày mai xuất quân rồi, đừng tạo thành điềm gở, không tốt cho tâm lý thi đấu của anh em.
Uể oải chống tay đứng dậy, bước sau lưng Triệu Vỹ, Đinh Đang nghe lưu luyến, nghe giận Tuyết Ngân và bọn người kia vô hạn. Vậy là... cô đã không nói hết những điều muốn nói với anh rồi. Triệu Vỹ ơi! Em sẽ không quên anh, không bao giờ đâu. Anh biết không?
Hết chơi địên tử đến nghịch búp bê. Bao nhiêu trò vui, thứ lạ bày ra hết trước mặt rồi mà Đinh Đang vẫn thấy buồn, thấy chán. Quăng tất cả lộn tùng phèo trên mặt đất, cô thả nằm dài trên tấm nệm, mắt nhìn chùm đèn pha lê trước mặt. Cô bỗng nhớ Triệu Vỹ cồn cào.
Mười giờ sáng, thường khi giờ này ở nhà, cô đang loay hoay dưới bếp chuẩn bị nấu cơm. Khói lửa mịt trời, nước mắt nước mũi chảy tèm lem, chân tay đầy lọ, đầu tóc đẫm mồ hôi, mà sao cô không thấy mệt, không thấy chán ăn dù thức ăn chỉ là một cái hột gà luộc dầm với nước tương thôi.
Đinh Đang nhớ nôn nao cái cảm giác vui khấp khởi khi xách gà mèn cơm nhảy tung tăng trên hè phố. Nhớ giọng cười phá lên của đám phu khuân vác trêu ghẹo cô. ôi! Những phút thần tiên đó, nay biết tìm đâu nữa?
Sáu tháng trở về nhà sống với cha là sáu năm dài. Đinh Đang có cảm giác mình bị giam cầm trong địa ngục. Như một tù nhân, đi đâu làm gì cũng không tránh khỏi đôi mắt điện tử của cha.
Mấy lần nhớ quá không chịu nổi, cô vờ đi chợ rồi lẻn về khu phố cũ thăm anh. Nhưng... mười lần như một, cô đều bị chú Thanh tài xế cản đường. Lấy cớ đi theo bảo vệ, đưa đón, nhưng thực chất Đinh Đang biết chú tuân lệnh cha, giám sát, cản trở không cho cô tìm Triệu Vỹ.
Không gặp được anh lòng Đinh Đang nóng như hơ. Ăn không ngon, ngủ không yên. Làm gì, lúc nào ở đâu, hình bóng anh cũng chập chờn ẩn hiện. Cô tiếc là mình không có được tấm ảnh nào của anh để làm lưu niệm cả.
Triệu Vỹ ơi, bây giờ anh làm gì, ở đâu? Có thắc mắc trước sự mất tích bất ngờ của em không? Anh có nhớ, có tìm em, có quên ăn mất ngủ?
Thẫn thờ trên khung cửa sổ lầu năm, đôi mắt Đinh Đang u buồn, mơ mộng.
Sao lại là Triệu Vỹ? Sao cô chỉ nhớ một mình anh mà không là ai khác? Bà Bảy, dì Ba, Tuyết Ngân nữa chi? Những con người cô đã mang ơn, thân thiết như ruột thịt? Lạ lùng cho ý nghĩ của mình, Đinh Đang hoang mang hỏi chị bếp. Lắc đầu không tin khi chị bảo rằng cô đã yêu.
Yêu! Ôi, khác nào sét đánh ngang tai. Ba ngày liền Đinh Đang vùi đầu trong chăn, đóng kín cửa phòng. Lẽ nào như vậy được? Cô hết là con nít rồi sao? Từng ấy tuổi đầu đã biết yêu đương thẫn thờ. Ăn làm sao, nói làm sao với ba đây? Mang đầy mặc cảm xấu xa và tội lỗi, cô ghê tởm chính bản thân mình.
Rồi nỗi sợ hãi, mặc cảm tội lỗi cũng biến dần đi, trả lại Đinh Đang một tâm tư phấn chấn rộn ràng. Đôi má đỏ hồng lên, siết chặt cái gối vào lòng, cô nhắm mắt hình dung, hồi tưởng lại cảnh đêm nào trên bãi biển. Ngỡ bờ vai anh còn đó, đầy sức sống, chở che.
Đinh Đang bắt đầu dệt mộng. Cô thấy mình thành cô dâu, còn anh là chú rể. Trong chiếc xoa rê trắng đuôi dài, cô đẹp như tiên. Bà Bảy, dì Ba, Tuyết Ngân và cả đội banh cùng đi rước dâu. Ai cũng tròn xoe mát, trầm trồ khen cô đẹp.
Cốc, cốc, cốc...
Tiếng gõ cửa phá tan cơn mộng đẹp. Mở mắt ra, không buồn ngồi dậy, Đinh Đang gắt:
- Ai đó?
- Chị đây, chị Lan đây - Tiếng chị bếp thầm thì qua lỗ khóa.
- Ồ! Có tin rồi - Tung chăn ngồi dậy, chạy nhanh ra cửa, Đinh Đang lôi chị Lan vào hỏi dồn dập - Sao chị? Có gặp được Triệu Vỹ không? Chị không làm lộ chuyện của em chứ?
Như đã quen tính Đinh Đang, chị Lan ngồi yên chờ cô hỏi xong rồi mới từ từ nói:
- Chị không gặp Triệu Vỹ, cũng chẳng gặp Tuyết Ngân. Chỉ gặp bà Bảy thôi. Bà Bảy bảo Triệu Vỹ đi rồi. Trước khi đi còn dặn bà trao lại cho em món quà.
Vừa nói chị vừa lôi trong túi ra một gói vuông vuông được bọc rất kỹ lưỡng.
- Đưa cho em - Nóng lòng, Đinh Đang giật nhanh món quà trên tay chị, tháo nhanh lớp giấy gói bên ngoài - Là trái banh ư? - Đôi mắt Đinh Đang mở lớn tròn xoe không hiểu. Triệu Vỹ nghĩ gì mà lại tặng cô trái banh của vua bóng đá Vương Thanh? Vật mà anh quý nhất trên đời? - Còn gì không chị? - Lật nhanh mớ giấy dưới chân, Đinh Đang hy vọng tìm ra bút tích của anh viết lại cho mình.
- Không có - Như bàng quan, chẳng buồn để ý đến vẻ thất vọng trên mặt Đinh Đang, chị Lan buông gọn.
- Sao chị không hỏi bà Bảy giùm em xem Triệu Vỹ đi đâu chứ? Bao nhiêu thư em gởi ảnh có nhận được không? Sao chẳng hồi âm vậy? - Xoay xoay trái banh trên tay, Đinh Đang hờn giận - Có biết người ta mong không chứ?
- Ờ! - Như chợt nhớ, chị Lan lại lôi từ trong giỏ ra một xấp thư dày cộm.
Mắt Đinh Đang vụt sáng. Cô giằng nhanh lấy xấp thư:
- Ảnh hồi âm cho em bao nhiêu thư đây hả? Ủa,... sao kỳ vậy? - Thêm một lần nữa đôi mắt Đinh Đang mở to kinh ngạc. Toàn thư của mình mà. Lại còn nguyên chưa bị xé lá nào.
- Cậu ấy không có ở nhà - Như hiểu nỗi hoang mang trong lòng cô, chị Lan giải thích rồi nói thêm một câu làm cô thẹn chín người - Mà em cũng siêng ghê hén? Hơn hai chục lá thư...
Sáu tháng, hai mươi lá. Tính đều ra một tháng hơn ba lá thư ư? Đinh Đang không ngờ mình viết cho anh nhiều như vậy và cũng không nhớ nổi mình đã viết những gì cho anh trong ngần ấy thời gian xa cách.
Thấy cô cứ ngồi im, ôm chồng thư vào ngực, mắt đăm chiêu, chị Lan khẽ thở dài, lắc đầu không hiểu nổi. Dù ba mươi sáu rồi, chị vẫn chưa một lần vương vấn ái tình, nên chuyện khổ đau, nhung nhớ đối với chị xa lạ lắm. Không biết nói câu gì để an ủi Đinh Đang, chị nhẹ lui gót ra ngoài lo cơm nước. Vì thương cô, chị đã cãi lời ông chủ tìm đến nhà Triệu Vỹ. Thật không nên, không nên một chút nào.
Chị Lan đi đâu rồi Đinh Đang vẫn chưa hay. Ôm xấp thư còn nguyên vẹn trong lòng, cô thấy hụt hẫng trong lòng. Sao lại như vậy được? Triệu Vỹ đi đâu? Cách nói của bà Bẩy thật lập lờ khó hiểu.
Mở từng phòng thư một, đọc lại những dòng chữ mình đã viết cho anh, Đinh Đang như đang kiểm chứng lại lòng mình. Thì ra cô đã yêu anh. Yêu thật sự không lầm đi đâu được. Nước mắt rơi nhạt nhòa dòng thư cũ, Đinh Đang phần nào hiểu được tâm sự của Thanh Thanh.
Rốt cuộc rồi mình cũng giống họ thôi, những người con gái vì tình mà đau khổ. Ngày trước cô cười người ta dại dột. Còn bây giờ cô cũng chẳng khôn hơn gì. Hai mươi lá thư ấp ủ bao nhung nhớ gởi đi rồi chẳng nhận được một dòng, một chữ hồi âm nào. Không hờn không trách thì thôi, cô còn toan viết tiếp cho anh lá thư thứ hai mươi mốt nữa.
Chiều chiều, ngồi trước cửa ngóng bác đưa thư, trái tim Đinh Đang bao lần run lên vì mừng rồi lại não nề thất vọng. Triệu Vỹ vẫn như cánh chim cuối chân trời, mờ mịt. Anh quên cô thật rồi.
Đến từ lâu, nhưng ông không vội đẩy cửa bước vào. Đứng yên nhìn con qua lỗ khóa, ông chợt nghe lòng đau quặn thắt. Chẳng nghi ngờ gì nữa, Đinh Đang đã đem lòng yêu Triệu Vỹ, đúng như lời con Lan mách lẻo.
Không thì con bé đâu ôm trái banh trong lòng, vừa đọc thư vừa tuôn nước mắt như mưa. Thân thể gầy còm, dung nhan tiều tụy, trông tội nghiệp biết bao.
Nhẹ đưa tay lên mặt, lau nhanh dòng nước mắt, ông Hưng nghe hối hận. Tự trách mình không cương quyết từ đầu, để con phải lụy tình đau khổ.
Tính sao đây? Nhăn vầng trán suy tư, ông nghe lòng rối rắm. Thật ra chuyện cũng chẳng lớn lao gì. Yêu đương nhăng nhít thôi mà. Đời người ai không phải một lần nếm trải. Dù sao, Đinh Đang cũng lớn rồi. Cặp bồ, có bạn trai đâu phải là chuyện lớn động trời khiến ông phải bận tâm, rối trí?
Cũng tại Triệu Vỹ thôi. Gã con trai nó lầm lẫn yêu thương có nhiều huyền thoại hoang đường quá.
Thôi thì ông không chê hắn cái tội nghèo. Học hành chẳng biết đến đâu, để không thể kiếm được một việc làm nhàn hạ. Bốc vác trên bến cảng. Ừ... thì cũng được đi. Nghề nào cũng là nghề. Nghèo giàu gì cũng con người trong trời đất. Miễn sao tâm địa hiền lương, nhân hậu, yêu Đinh Đang thật lòng thật dạ, để con ông có thể vui, hạnh phúc, ông sẵn sàng mất mặt với đám bạn làm ăn mà chấp nhận hắn.
Nhưng... đầu này chưa điều tra, tìm hiểu xong thì lù lù đằng kia hắn lại lòi đuôi là một gã công tử hào hoa. Chẳng những bay bướm không thôi, hắn còn nổi tiếng với bao chiến tích lẫy lừng, ăn chơi, xài tiền như nước.
Là một người đàn ông chân chính, ông không thể nào chấp nhận được sự thật này. Tim như sôi lên vì giận dữ, ông lo lắng cho Đinh Đang. Lịêu con bé có còn được yên lành nguyên vẹn sau bao nhiêu ngày làm chú thỏ ngây thơ sống cạnh con cáo già lọc lõi?
Không được, đẩy mạnh cửa bước vào, ông quyết hỏi con cho ra lẽ, rồi chuyện có thế nào cũng mặc.
- Ba! - Để ông bắt quả tang mình với chồng thư dày cộm, với hai hàng nước mắt tuôn ròng ròng trên má, Đinh Đang sợ điếng hồn. Trái banh rời khỏi tay lăn tròn đến trước mặt ông.
- Đinh Đang, con sao vậy? Lại giận dỗi ai à? - Vờ như không biết, ông cúi nhặt trái banh, bước lại gần con trìu mến hỏi - Cho ba biết đựơc không?
- Còn hỏi nữa, ba chứ ai - Tự nhiên nghe tức trong lòng, Đinh Đang trút giận xuống người ông - Tối ngày cứ nhốt con nhà hoài, sao chịu nổi.
- Thì ba không nhốt con trong nhà nữa. - Nhẹ vuốt tóc con, ông kín đáo lia mắt qua chồng thư trên tay Đinh Đang. Sao lạ vậy? Ông nhíu mày lạ lẫm khi nhận ra toàn thư của Đinh Đang thôi - Nhưng con hãy kể ba nghe. Giữa con và Triệu Vỹ đã xảy ra những chuyện gì?
- Xảy ra những chuyện gì ư? - Lau nước mắt, Đinh Đang nhìn ông lạ lẫm - Nhiều kinh khủng lắm, làm sao mà con nhớ hết?
- Nhiều lắm ư? - Ông Hưng sợ điếng hồn, rút khăn lau mồ hôi trán - Không sao đâu, con cứ kể đi, ba muốn nghe mà.
- Cũng được - Tự nhiên thèm tâm sự, Đinh Đang kể ông nghe tất cả chuyện của mình và Triệu Vỹ. Từ ngày đầu anh đánh rơi chùm chìa khóa, hiểu lầm, gây cãi nhau. Anh và cô như oan gia thù địch. Đến khi anh bị ba đuổi khỏi nhà, cô vô tình đọc được dòng nhật ký của anh để trở nên thân thiện. NHất nhất đầu đuôi không bỏ xót một chi tiết dù nhỏ nhặt nào, cô lần lượt kể ông nghe.
Vậy là... Triệu Vỹ không gạt bé, không hề giấu giếm thân phận của mình như ông tưởng. Như trút được gánh nặng ngàn cân, ông thở phào ra nhẹ nhõm rồi chăm chú nhìn con.
Quả là tình yêu màu nhiệm thật, có thể cải tử hoàn sinh, cứu sống muôn loài. Không tin ư? Nhìn Đinh Đang con ông thì biết. Mới đó vẻ mặt ủ dột đã mất tiêu. Mặt mày rạng rỡ, mắt ngời sáng, con bé kể về Triệu Vỹ say mê không biết chán. Dường như càng lúc càng hăng.
- Đinh Đang à, có phải con và Triệu Vỹ đã yêu nhau? - Chợt cắt ngang câu chuyện, ông nhìn con chăm chú, chờ phản ứng.
- Con.... con... - Biết không thể giấu cha và cũng không muốn giấu làm gì, Đinh Đang cắn nhẹ môi ấp úng, mặt đỏ bừng xấu hổ - con cũng không biết nữa. Chúng con chưa ai nói với ai về vấn đề này. Nhưng... con có cảm giác rằng... Triệu Vỹ chẳng yêu con. Ảnh chê con còn con nít.
Nguy hơn tưởng tượng của ông rồi. Đinh Đang đã đơn phương yêu người ta trước. Hèn gì mấy hôm nay con bé cứ u sầu, ủ rũ. Không được! Phải cắt đứt ý tưởng này trong nó ngay lập tức, bằng cách nào bây giờ? À! Như chợt nhớ, ông chìa tờ báo ra trước mặt con.
- Đinh Đang, con đọc đi!
Đang nói chuyện tình yêu, sao ba lại chuyển đề tài bắt mình đọc báo? Như ngạc nhiên, Đinh Đang ngước mắt nhìn. Bắt gặp cái gật đầu khuyến khích của ông, cô lật tờ báo ra và chợt hiểu.
Triệu Vỹ ư? Đúng là Triệu Vỹ rồi. Nhưng... sao anh được in ngay trang bìa vậy? Để xem: một ngôi sao vừa xuất hiện trong làng bóng đá. Ngai vị của vua bóng đá Vương Thanh đã được kế thừa. Triệu Vỹ với lối đá xà tuyệt đẹp đã giành được vương miện "Đôi giày vàng" tại cúp vô địch Đông Nam Á..
Ôi! Thật vậy sao? Trang báo được lật nhanh vội vã. Như quên mất ông Hưng, Đinh Đang cúi đầu chăm chú đọc. Thật không ngờ chỉ mới sáu tháng thôi, Triệu Vỹ đã làm được chuyện thần kỳ. Tài giỏi thật!
Càng đọc càng say mê, càng vỡ lẽ. Thì ra bao ngày nay cô đã trách oan anh. Không nhận thư phải đâu anh vô tình, vô nghĩa. Anh bận sang Thái Lan thi đấu mà.
Theo các phóng viên, Triệu Vỹ là một phát hiện của huấn luyện viên Phan Khải. Ông đã tình cờ bắt gặp anh sáng chói giữa đội banh không chuyên nghiệp Tự Cường trong một trận giao tranh hữu nghị bán vé từ thiện giúp đỡ đồng bào bị thiên tai, lũ lụt.
Họ còn nhấn mạnh, nhắc nhở đến công lao của một người mà Đinh Đang không bao giờ ngờ đến. Đó chính là ông Hưng, ba của cô. Đó chẳng qua lúc bị phỏng vấn, Triệu Vỹ cứ luôn miệng nhắc đến ông, một mạnh thường quân đã ủng hộ đội bóng hết mình. Từ sân bãi.. đến việc góp phần đưa anh đến thành công rực rỡ hôm nay. Ông chính là người chịu bỏ ra năm mươi triệu mua chiếc vé từ thiện đầu tiên của ban tổ chức với một yêu cầu.Cho đội banh Tự Cường được tham dự giải và cũng nhờ thế mà huấn luyện viên Phan Khải phát hiện được một nhân tài.
Không phải vậy đâu! Đinh Đang nghe ganh tỵ, Triệu Vỹ hiểu lầm rồi. Nếu phải tính, công bằng mà nói công này là phần cô. Chính cô chứ ai đã bắt ba làm như vậy, cô mới chịu về. Nhưng thôi... thấy anh thành công cô cũng mừng lắm. Cuối cùng rồi anh cũng tạo thành sự nghiệp từ đam mê của bản thân mình. Thích thật!
- Con dường như vui lắm, phải không? - Thấy con ôm tờ báo tủm tỉm cười, ông Hưng hỏi. Không giấu giếm, Đinh Đang gật đầu:
- Vâng, vui lắm. Triệu Vỹ đã thành công. Ba biết không, toàn công của con đó. Trời ơi, đội banh Tự Cường bây giờ vui phải biết. Họ chắc đang liên hoan với nhau, cười hỉ hả. Không được, ba phải cho con đi. Con muốn chúc mừng Triệu Vỹ. Anh hẳn cũng đang nóng lòng gặp con ghê lắm. Chà, có biết bao nhiêu chuyện cần tâm sự. Đi Thái Lan, chắc anh chụp nhiều hình lắm.
- Đừng ngây thơ quá Đinh Đang. Sự việc không như con tưởng tượng đâu.
- Là sao cơ? - Đang hớn hở, nghe cha nói, Đinh Đang quay đầu nhìn lại.
- Với thành công đó, Triệu Vỹ bây giờ chẳng ở không để đến với "Tự Cường" đâu. Mà dù có rảnh.. anh ta cũng không giết thời gian của mình bằng những cuộc tiếp xúc, giao lưu vô bổ vậy. Biết bao cuộc tiếp xúc, chuyện trò quan trọng hơn chờ anh ta trước mắt - Bằng kinh nghiệm của một người từng trải, ông nhìn con như thương hại.
- Không đâu, Triệu Vỹ không phải hạng người như ba nói. Con nghĩ, người đầu tiên anh muốn gặp là con, nơi đầu tiên anh đến sẽ là đội banh "Tự Cường" - Không tin lời ông chút nào, Đinh Đang cãi - Dù sao con và đội banh cũng có với anh quá nhiều kỷ niệm. Hay nói đúng hơn là tụi con đã giúp đỡ anh.
- Đành rằng vậy, nhưng lòng người không đơn giản như con nghĩ - Ông vẫn khư khư giữ ý kiến của mình - Lúc thất bại người ta khác khi thành công người ta cũng khác. Con đừng quá tin người.
- Dù ba nói gì, con cũng không tin Triệu Vỹ là hạng người tham sang phụ khó - Đinh Đang cũng cương quyết giữ lập trường của mình - Nếu không tin, cha con ta có thể cá cược mà.
- Cá thế nào?
- Con cá là bây giờ Triệu Vỹ đang ở đội banh Tự Cường, và đang nôn nóng hỏi tin con.
- Còn ba thì cá bây giờ anh ta đang ở tòa soạn, trả lời phỏng vấn. - Ông Hưng chìa tay ra, Đinh Đang bắt lấy. Đôi mắt cô sáng long lanh.
- Và phần thưởng sẽ là... tự do của con. Ba không được quyền cấm cản.
- Được - Gật đầu chắc ăn, ông như tin chắc phần thắng sẽ thuộc về mình.
=====
Nhưng không phải ông mà là Đinh Đang thắng cuộc này. Để ông phải há miệng mắc quai, vì lời hứa trả lại tự do cho con dù chẳng ưng trong bụng chút nào.
Nhớ lại hôm nào, ông vẫn chưa quên cảm giác kinh ngạc của mình khi dừng xe lại. Huých cùi tay vào hông ông một cái, Đinh Đang tinh nghịch cười chọc quê rồi tung chân chạy lẹ vào nhà.
- Đinh Đang - Không nhận ra sự có mặt của ông, hoặc là có nhưng vì mừng quá Triệu Vỹ chẳng nể nang gì, bế bổng cô lên xoay tròn như chong chóng hơn mười vòng - Trời ơi, em đi đâu, báo hại anh lo gần chết. Xem đi, anh mua quà cho em nhiều biết bao nhiêu.
Một bao to được đổ ra giữa bàn. Ồ! Toàn là thứ cô thích. Triệu Vỹ thật chẳng quên cô chút nào. Bận đá banh, mệt như vậy, còn nhớ được món Đinh Đang rất thích là Chocolate.
Mình đã sai. Vui cùng bọn chúng một lát với danh nghĩa một mạnh thường quân, ông từ tạ ra về. Dù thua, nhưng ông nghe vui trong lòng lắm. Triệu Vỹ đúng là người tốt. Vậy là... yên cái bụng rồi.
Vẫn không lộ thân phận, Đinh Đang tiếp tục đến với đội banh bằng cái lốt con bé mồ côi nhí nhảnh. Cô bảo mình đã được ông Hưng nhận về phụ việc nhà. Lương cao lắm nên không cần bán bánh bao nữa. Lẽ dĩ nhiên là mọi người ai cũng tin lời cô.
- Ba à, làm cách nào để biết được một người con trai đã yêu mình? Lại yêu thật tình không lừa dối?
Tâm hồn vừa tĩnh lặng của ông một lần nữa lại dậy phong ba khi một hôm vừa đi chơi với đội banh về, Đinh Đang nắm tay ông chợt hỏi.
- À! Chuyện này thì... - Ông nghe lúng túng. Biết giải thích sao đây?
- Thì sao hả? Ba nói đi, ngày trước ba yêu mẹ thế nào?
Một thoáng trầm ngâm nhớ lại chuyện xưa, ông cố tìm lời lẽ đơn giản nhất cho con hiểu.
- Tình yêu chân thật không cần phải dùng lời hoa mỹ, văn chương. Nó được thể hiện bằng hành động, bằng sự quan tâm lo lắng và cả sự hy sinh nữa.
Quan tâm, lo lắng... hai điều kiện ấy có rồi... Cắn cắn móng tay, Đinh Đang nghĩ tới Triệu Vỹ. Còn hy sinh... là thế nào? Cô bỗng ngước nhìn ông:
- Có phải là cần nhảy qua rừng gươm giáo, vào biển lửa như sách vẫn nói không?
- Không ghê gớm thế đâu - Phì cười, ông nghe vui trước vẻ ngờ nghệch của con - Chỉ cần anh ta giữa cơn thập tử nhất sinh chịu ẵm con chạy một mạch từ lầu năm xuống đất là đủ lắm rồi.
- Vậy ư? - Nét mặt đăm chiêu, Đinh Đang như nghĩ ngợi một điều gì quan trọng lắm. Rồi không nói lời nào, cô bỏ vào phòng đóng cửa.
Tưởng nói vậy là xong, là êm chuyện, ông quên bẵng đi mất. Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy, chưa kịp bước chân xuống giường đã nghe Đinh Đang đập cửa ầm ầm. Mắt nhắm mắt mở, ông nghe Đinh Đang đòi mình tổ chức party, rồi còn phải mời cho được đội banh và Triệu Vỹ.
- Con muốn gì? - Ông hỏi mãi song Đinh Đang chẳng trả lời. Cứ tủm tỉm cười rồi ra vẻ bí mật bảo ông:
- Thì ba cứ làm theo lời con, khắc biết.
Vì hai chữ khắc biết của Đinh Đang, ông và con Lan phải tất bật ngược xuôi chuẩn bị cho buổi tiệc. Không long trọng cũng tinh tươm. Dù gì ông cũng lấy danh nghĩa một mạnh thường quân ra chiêu đãi.
Đúng bảy giờ, đúng theo lời hẹn, Triệu Vỹ và đội banh Tự Cường xuất hiện. Rất tự nhiên, chẳng cần ông tiếp đãi, họ sà vào bàn tiệc, cười đùa vui vẻ và không quên hỏi thăm Đinh Đang.
- Nó.. à... Định bảo con bé ở trên lầu nhưng chợt nhớ thân phận con đang dấu, ông trả lời - Nó vừa đi mua cái gì đó, chắc là cũng sắp về.
Cái con nhỏ này, lại tính giở trò gì đây không biết? hướng mắt về phía cầu thang, ông bắt đầu thấy sốt ruột. Tiệc gần tàn rồi mà cứ ở trên lầu không chịu xuống! Vừa dợm chân lên hỏi, ông bỗng thấy con Lan hớt hải chạy từ trên lầu xuống. Mặt tái xanh không còn giọt máu.
- Ông chủ, ông chủ ơi... Không rồi rồi. Cô chủ cổ... - Hào hển thở, con Lan nói không trọn câu.
- Nó làm sao hả? - Linh tính như báo chuyện chẳng lành, ông nắm vai cô lay mạnh.
- Cổ... cổ.. --Đưa tay chỉ lên lầu, giọng chị đứt quãng, nghẹn ngào - Cổ... ngất xỉu rồi.
- Hả? Như lưng chừng trời thinh không vang tiếng sét. Cả bàn tiệc quay nhìn nhau sửng sốt. Rồi không hẹn, cả bàn tiệc đồng theo chân ông lao lên lầu.
- Đinh Đang! - Cánh cửa bật mở. Cảnh tượng chợt hiện ra trước mắt quá hãi hùng. Đinh Đang nằm mê man bất tỉnh trên sàn nhà.
- Cổ... hôn mê rồi. - Như sợ mọi người không nhận thức hết nỗi nguy hiểm của Đinh Đang, chị Lan lên tiếng nhắc.
- Đinh Đang, con làm sao vậy hả? - Lao nhanh đến bên con, ông Hưng òa khóc - Ba có cấm cản gì đâu? Sao con...
- Bác à, xin bác hãy bình tĩnh. Việc trước mắt cần làm là đưa Đinh Đang đến bịnh viện ngay, kẻo không còn kịp nữa - Một phút sững sờ chết lặng bên khung cửa, Triệu Vỹ là người đầu tiên bình tĩnh lại. Dạt đám người, bước đến cạnh ông Hưng. Dùng đôi tay lực lưỡng, bế Đinh Đang lên, anh bước đi thật gấp.
- Ờ, phải rồi... Đến bây giờ ông Hưng mới chợt nhớ ra, lính quýnh như gà mắc tóc, ông chụp đại cái khăn lau nhà của Đinh Đang, tất tả chạy theo. Sau lưng ông, đám người cũng chạy nhao theo.
Đinh Đang, em đừng gặp chuyện gì nghe. Bế Đinh Đang, vừa chạy Triệu Vỹ vừa nói thầm với cô. Bỏ xa đám người những hai tầng rồi mà Triệu Vỹ vẫn thấy mình đi chậm quá. Bất chấp cả sinh mạng mình, anh phóng qua hai bậc một.
Một thoáng lảo đảo nhưng anh gượng được ngay. Thấy viên tài xế của ông Hưng lớ ngớ đứng gần cổng ra vào. Không một lời giải thích, Triệu Vỹ giật phăng xâu chìa khóa khỏi tay anh. Rồi mặc kệ cho anh ta giương tròn đôi mắt ra nhìn mình kinh ngạc, Triệu Vỹ nổ máy chiếc Mercedes của ông Hưng lao vút ra đường. Kim tốc độ nhích dần về gạch đỏ.
Có sao không mà Đinh Đang cứ nằm yên thiêm thiếp vậy? Bây giờ ra tới xa lộ rồi, Triệu Vỹ mới thở phào nhìn đến Đinh Đang. Chân tay anh lạnh cóng rụng rời khi thấy mặt cô tím ngắt như không còn sự sống. Một nỗi sợ hãi mơ hồ dần xâm chiếm làm tim anh như thắt lại. Mắt hoa lên, mấy lần anh suýt chõe đụng phải cột đèn.
- Đừng chết nhé Đinh Đang - Nhẹ tìm bàn tay cô, yêu thương nắm chặt, Triệu Vỹ như muốn truyền tất cả sức sống của mình sang cho cô - Anh còn nhiều chuyện chưa nói cùng em lắm. Ráng bình phục rồi anh kể em nghe. Em vẫn chưa biết người con gái nào sẽ là vợ của anh mà. Có phải không? Thôi, không giữ bí mật với em làm gì nữa. Thật ra, từ lâu anh đã biết cô gái nào sẽ là vợ của mình rồi, không phải Thanh Thanh, không phải Tuyết Ngân, cũng không phải cô gái xa lạ nào cả. Cô gái đó là em, là em đó Đinh Đang. Em có còn ghét người ta không hả?
Vừa khóc vừa tâm sự, vừa chăm chú lái xe, Triệu Vỹ không hay trên băng ghế, sau câu nói của anh, một con mắt của Đinh Đang động đậy. Cô mở mắt tròn xoe rồi vụt nhắm lại ngay, xấu hổ. Đã đến cổng bịnh viện rồi.
- Cấp cứu, cấp cứu! - Triệu Vỹ hét to cùng viên bảo vệ. Cây rào chắn được nâng lên chậm chạp, Triệu Vỹ rồ mạnh máy lao vào. Chợt...
- Ôi! Triệu Vỹ, đừng vào - Một bàn tay đặt lên tay anh giật nhanh cần thắng. Kinh hãi quay đầu lại, tim anh như muốn rụng ra ngoài khi thấy cạnh bên mình là cô bé Đinh Đang khỏe như không, bẽn lẽn cúi thấp đầu, giấu nụ cười nghịch ngợm.
- Chuyện này...
Như người ngủ mê vừa tỉnh mộng, Triệu Vỹ ngơ ngáo nhìn quanh. Sau lưng anh, ông Hưng và đoàn người cũng vừa kịp tới. Thấy anh còn thắng xe trước cổng ngần ngừ, ông gắt lên:
- Vào phòng cấp cứu mau, còn đợi gì nữa?
- Con đã khỏe rồi ba.
Thò đầu ra cửa xe, Đinh Đang đưa cao bàn tay vẫy vẫy:
- Ba à! Ba lại thua con một cược nữa rồi. Triệu Vỹ đã chịu ẵm con chạy thục mạng từ lầu năm xuống đất. - Rụt nhanh đầu trở vào xe, cô quay lại giục Triệu Vỹ lúc này còn thẫn người ra ngơ ngác, dở khóc dở cười - Chạy mau, ba em đang giận dữ. Ổng xách roi đến rồi kìa.
Như tin lời Đinh Đang, Triệu Vỹ cũng quýnh lên, hối hả nổ máy vọt ra đường, nhanh như lúc chở cô đi cấp cứu.
Phải hơn một ki lô mét đường Triệu Vỹ mới bình tâm hiểu ra sự việc. Giận điên lên, anh tấp xe vào một lề vắng vẻ, quay nhìn cô hét to:
- Đinh Đang, thì ra em đã lừa anh và tất cả mọi người. Không phải bây giờ mà từ hơn một năm về trước.
Vẻ mặt hung dữ của anh bây giờ trông thật là khủng khiếp. Như sắp sửa ăn tươi nuốt sống cô đến nơi. Nhưng ... chẳng hiểu vì sao, Đinh Đang không thấy sợ chút nào. Tròn đôi mắt nhìn anh, môi cô nở nụ cười xinh như mộng:
- Không phải từ hơn một năm về trước mà lâu rồi, từ nhỏ lận, em đã là cô bé thích nói dối chọc người ta. Hỏng tin anh hỏi ba thì biết. Ai biểu anh xui xẻo, hôm ấy làm rơi chùm chìa khóa trúng em làm chi. Đáng đời anh!
Lại ba từ Triệu Vỹ căm thù nhất, lại ánh mắt tròn xoe vô tội vạ làm anh tức sôi gan. Nhưng trị tội cô cách nào đây? Anh bỗng thấy lúng túng.
- Em là cô bé nói dối, thích nói dối chọc người ta làm vui lắm. Nhưng có một điều duy nhất em không nói dối, anh có muốn nghe không? - Rồi chẳng chờ Triệu Vỹ kịp trả lời, cô cúi sát tai anh nói nhỏ - Em yêu anh!
Bất ngờ nhưng sung sướng đến lịm người. Quên mất nỗi giận hờn, quên cách trừng trị cô, Triệu Vỹ bỗng chồm lên. Bờ môi anh bồi hồi tìm môi cô.
- Khoan đã! - Hai làn môi chưa kịp chạm vào nhau, Đinh Đang đã chợt đẩy anh ra. Nghẹo đầu sang bên, đôi mắt cô sáng long lanh đầy tinh nghịch - Anh thiếu mất rồi. Ngày trước, em thấy anh mỗi lần hôn người đẹp đều bắt đầu từ má đến mắt, đến mũi rồi mới đến môi cơ. Sao với em anh ẩu vậy? Chưa gì đã muốn đốt giai đoạn, em hỏng chịu đâu.
Cô lại chọc quê mình. Nghe thèn thẹn, ngượng ngùng, má nóng bừng lên. Triệu Vỹ hờn dỗi quay lưng không thèm nữa. Tự ái làm sao. Con nhỏ Đinh Đang này thiệt là thấy ghét. Giữa phút thiêng liêng còn đùa, còn làm quê người ta vậy.
- Ê, giận hả? - Bàn tay Đinh Đang khều nhẹ vai anh - Người ta giỡn chút thôi mà.
- Ngu sao giận - Bất thần quay trở lại, Triệu Vỹ ôm cứng cô vào lòng - Giận rồi mất phần, rồi lỗ sao. Đây bắt đầu từ má, từ mắt...
- Không, em không chịu... - Đinh Đang lại đẩy anh ra làm anh cụt hứng - Em không thích anh hôn em như vậy đâu.
- Vậy chứ em thích làm sao hả? - Bắt đầu cẩm thấy bực mình, Triệu Vỹ gắt lên.
- Là như vầy nè! - Mỉm một nụ cười bẽn lẽn, cô hôn nhẹ xuống má anh, rồi xấu hổ mở cửa xe, tung chân chạy ùa vào dòng người trên đường phố.
Ôi! Lịm người đi vì cảm giác bất ngờ chợt đến, Triệu Vỹ ngẩn người trên xe không hiểu nổi, nhìn bóng Đinh Đang mất dần trong màn đêm trước mặt. Lần thứ nhất trong đời, anh có được cái cảm giác ngất ngây, êm dịu, tuyệt vời như thế này đây. Ôi! Có phải... tình yêu là như vậy?
Bàn tay nhẹ đặt lên má luyến lưu giữ lại nụ hôn, Triệu Vỹ như người vừa tỉnh mộng. Thật buồn cười cho một kẻ từng trải đời, phóng đãng như anh. Lại phải nhờ một cô nhóc dạy cho mới hiểu thế nào là tình yêu đích thực.
Không là vật chất với những bon chen ích kỷ đời thường. Không là đam mê nông nổi một thời. Vượt trên tất cả, tình yêu là một cái gì đẹp đẽ, thanh cao lắm. Như giọt sương mai vô tư trên cành lá, nhưng biết chấp cánh ước mơ, đưa con người đến chỗ hoàn thiện nhất.
Dù có luôn là: Cô bé nói dối Đinh Đang vẫn là thiên thần mãi mãi của lòng anh..... forever.

Kết Thúc (END)
Về Đầu Trang Go down
Share this post on: diggdeliciousredditstumbleuponslashdotyahoogooglelive

Cô bé nói dối (ends) :: Comments

No Comment.
 

Cô bé nói dối (ends)

Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
9a1 Pro :: Giải trí :: truyện ngắn-
Chuyển đến